Ngồi tựa lưng vào cửa của căn phòng mình, Sunny nhìn chăm chú về phía trước, với trái tim rỗng tuếch.
Cậu đã sống gần cả cuộc đời trong cô độc. Một năm trước, cậu tiến vào Cõi Mộng cũng chỉ một mình. Và bây giờ, cậu lại một mình.
Nhưng không có thứ gì đó và mất đi thứ gì đó là hai việc khác xa nhau. Khi mà cậu đã biết được tình bạn và tình cảm thật sự quý giá đến bao nhiêu, tồn tại không có chúng như là tra tấn vậy. Có cảm giác như là có một vết thương đang đổ máu trong linh hồn cậu, để lại bởi việc bản thân cậu đã tàn nhẫn cắt đứt mối liên kết với Cassie.
Một trong rất ít người trên đời này mà cậu quan tâm...
Tổn thương cô ta khiến cậu cảm giác tốt và chính đáng, nhưng thay vì nhẹ nhõm, nó chỉ mang cho cậu càng nhiều đau đớn.
Dù sao thì, cậu cũng không hối hận việc đã làm. Đôi lúc người ta phải chịu khổ sở.
Đôi lúc, đau đớn là cần thiết.
Bây giờ, Sunny đã hoàn toàn cô độc. Và Cassie cũng vậy.
Và ở đâu đó trong Cõi Mộng, Nephis cũng chỉ có một mình.
Ba người họ đã làm được việc bất khả thi, nhưng đã trả cái giá nặng nề cho nó.
'Quả là thất bại thảm hại.'
Ai lại nghĩ sẽ có ngày, cậu không chỉ thoát khỏi Bờ Biển Bị Lãng Quên, mà còn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn hẳn bản thân từng mơ tưởng đến... chỉ để ngồi trên sàn một căn phòng tăm tối, cảm giác tệ hại? Hơi tiếc hận, Sunny nhăn mặt và lắc đầu rồi thở dài.
'Đủ tự thương hại bản thân rồi.'
Cậu có nhiều việc phải làm. Nhiều kế hoạch cần chuẩn bị. Những kinh dị của Bờ Biển Bị Lãng Quên giờ đã ở sau lưng, nhưng những mối đe dọa mới đã đang hăm he ở phía xa.
Trước tiên, bây giờ cậu phải giao phó số mệnh bản thân cho một người khác. Bất chấp việc chủ nhân của cậu bị lạc ở một thế giới khác với rất ít cơ hội có thể quay trở lại, Sunny cảm thấy định mệnh sẽ cho họ gặp lại.
Cậu không rõ bản thân cảm giác như thế nào về việc đó, Hoặc đúng hơn, cậu vừa cực kì mong mỏi Nephis trở lại và vừa ước gì cô ta chết đi. Cảm xúc của cậu đối với cô là mãnh liệt, áp đảo, và hoàn toàn rối rắm.
Bất chấp mọi thứ, Sunny không cho rằng cô ấy sẽ chết.
Bằng cách nào đó, cậu chắc rằng Nephis sẽ không chết trong Cõi Mộng và sẽ quay trở lại. Có lẽ là vài tháng, có lẽ là vài năm, nhưng cô chắc chắn sẽ có thể đạt được thành tựu bất khả thi lần nữa và quay về thế giới thực.
Câu hỏi là... bằng cách nào? Liệu cô sẽ đi đến địa bàn của nhân loại thông qua Dãy Núi Rỗng, hay là đi về hướng khác? Họ không biết quá nhiều về những khu vực vây quanh Bờ Biển Bị Lãng Quên ở phía đông, tây và bắc. Cậu không cho rằng những nơi đó sẽ tốt lành hơn dãy núi sương mù đáng sợ kia.
Sự nghi ngờ đó được dựa trên một điểm đơn giản: không có thông tin gì về chúng cả, có nghĩa là chưa từng có người nào quay lại từ những vùng đó của Cõi Mộng để kể lại câu chuyện của họ.
Mặc dù chết chóc, Dãy Núi Rỗng ít nhất vẫn được nhân loại biết đến. Xác suất là, Ngôi Sao Thay Đổi sẽ lựa chọn thử vận may ở nơi đó thay vì đi về những vùng không biết gì cả.
Dù sao thì không có gì nguy hiểm hơn những thứ không rõ.
'Không rõ...'
Sunny cau mày.
Đó là một vấn đề khác cậu cần đối mặt... hoặc nói đúng hơn, là một cơ hội mà cậu có khả năng lợi dụng. Nhờ vào Thuộc Tính [Định Mệnh], Sunny đã tình cờ chạm phải truyền thừa của một sinh vật mang tên Weaver và đã hơi liếc đến những bí mật của thần thánh.
Thứ cậu thấy khiến cậu kinh hãi và khó thở.
Có một bí ẩn không bờ bến mà đang ẩn nấp ở vùng đất đổ nát của giấc mơ và ác mộng, một bức hình thêu mà liên kết những vị thần đã chết, Không Rõ, những daemon, và Ma Pháp Ác Mộng. Những người cai trị cũ của Cõi Mộng đã biến mất, nhưng Ma Pháp vẫn còn, và nhân loại
- tính cả Sunny
- bây giờ đã trở thành một phần của bức ảnh đó dù muốn hay không bởi vì nó.
Khát vọng mãnh liệt nhất của Sunny là điều khiển vận mệnh của bản thân, và cậu không thể đạt đến việc đó nếu không có kiến thức. Bây giờ cậu biết bản thân cần phải tìm gì, cậu phải tìm hiểu sâu hơn về những định mệnh của những vị thần và nguồn gốc của Ma Pháp. Ai biết được, có lẽ đó sẽ là nơi mà chìa khóa cho sự tự do của cậu được ẩn giấu..... Và rồi, có những Bá Chủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!