Chương 50: Công lý

Cả vụ việc được biểu diễn trơn tru đến mức Sunny suýt chút nữa tin tưởng là vậy. Đương nhiên, cậu không ngu như vậy.

Thứ duy nhất cậu không biết là màn biểu diễn của Người Tìm Đường và Gemma là được định sẵn hay là tự biên tại chỗ để đáp ứng nhu cậu giữ mặt mũi cho lãnh chúa, và cùng lúc cũng xử tử tên dám lớn tiếng chỉ tội chúng giữa công chúng.

Và đây đúng là một cuộc xử tử. Sunny không tin dù chỉ một giây là Gunlaug sẽ cho tên thợ săn can đảm cơ hội rời khỏi đại sảnh này mà còn sống. Không, hắn muốn gã phải chết, và hắn muốn mọi người nhìn thấy gã chết..... Để đừng ai có ý tưởng rằng mở mồm sỉ nhục hắn và người của hắn là hành vi có thể thoát khỏi, không phải chịu trừng phạt.

Vậy mà, vậy mà... một tia lửa hi vọng bé tí vẫn âm ỉ bên trong tim Sunny. Theo cậu quan sát, thì Jubei có vẻ là một thợ săn giàu kinh nghiệm. Một chiến binh tài năng, kinh nghiệm mà đã đối mặt với vô số những thứ quái vật và lần nào cũng thành công bước ra. Hắn ta rất mạnh, với đủ sức mạnh ý chí và quyết tâm để nghiền đá thành bụi. Có lẽ phép màu có thể xảy ra.

Cho dù nhỏ đến mấy, xác suất vẫn có.

Đó là tại sao Sunny không thể hiểu được tại sao Gunlaug lại chịu rủi ro đó với tính mạng của cánh tay phải của bản thân..... Như thể đọc được ý nghĩ của cậu, Lãnh Chúa Tươi Sáng lên tiếng:

"Một lời thách đấu? A, vậy cũng được. Đây đúng là một truyền thống tôn nghiêm. Miễn sao người tốt nguyện ý đặt tính mạng ra vì công lý, sự tà ác không thể chiến thắng..."

Đám Người Ngủ thì thầm không thôi. Vài người căng thẳng và buồn rầu, vài người thì trông chờ. Khóe miệng Sunny chùng xuống.

Trong mắt cậu, tà ác đã chiến thắng rồi, hoặc ít nhất là nó đang ở thế áp đảo phía trên.

Nhưng Gunlaug vẫn chưa nói xong:

"... Tuy nhiên, sẽ không thích hợp để chính cậu đại diện người bị chỉ tội, Gemma. Lâu Đài Tươi Sáng không thể mất cậu, bạn tôi. Jubei, ngươi có nguyện ý cho người bị chỉ tội chọn một nhà vô địch khác?"

Tên thợ săn từ khu dân cư bên ngoài chỉ nhún vai và nói:

"Mang thứ tệ nhất đến đi, đám hèn nhát."

Lãnh Chúa Tươi Sáng quay về phía Người Tìm Đường và hơi nghiêng đầu. Gương mặt bỗng nhiên tái nhợt của hắn phản chiếu trên cái mặt nạ vàng ghê rợn, tên giết người im lặng một lúc, rồi nói bằng giọng khẽ:

"Tôi chọn Harus, thưa lãnh chúa."

Mọi người đột ngột trở nên yên lặng. Bản thân Sunny cũng cảm thấy sống lưng lạnh ngắt. Tại sao lại phải là cái thằng tàn tật đáng sợ kia chứ...

Trong sự yên lặng chết người, Jubei nhếch mép và phun ra với sự hài lòng âm u:

"Còn tốt hơn nữa!"

Có vẻ như hắn ta cũng có vấn đề cần giải quyết với tên gù im lặng kia.

Harus, người mà trong cả vụ việc này trông có vẻ buồn chán và khó chịu, nhìn chằm chằm vào tên Người Dẫn Đường mà đã chỉ tên hắn, trên gương mặt xương xẩu không có biểu hiện cụ thể gì, rồi chậm chạp đi xuống bậc thang.

Những người chỉ huy khác phản ứng với diễn biến bất ngờ này khác nhau. Gemma cau mày và nhanh chóng liếc qua Gunlaug trước khi lùi lại với biểu hiện u ám. Tessai mỉm cười, như thể trông đợi một màn biểu diễn. Mặt Kido trở nên tái hơn một chút và bước một bước nhỏ sang một bên, cố giữ khoảng cách với tên gù đang đi xuống nhiều nhất có thể.

Chỉ có Seishan là vẫn yên lặng và hờ hững, không cho bất cứ cảm xúc gì hiện lên gương mặt xinh đẹp, lạnh lùng.

Nhận ra việc sắp xảy ra, Cassie nắm lấy tay của Sunny và thầm thì:

"Sunny, mình muốn rời khỏi đây."

Sau khi ngưng một lúc, cậu trả lời bằng giọng khàn khàn:

"Xin lỗi. Chúng ta không thể rời đi vào lúc này."

Mặc dù câu cũng không muốn ở gần đám bù nhìn của Gunlaug, cậu biết rằng rời khỏi vào lúc này sẽ thu hút quá nhiều sự chú ý. Họ không thể mạo hiểm trước mặt cả năm người chỉ huy, và chính Rắn Hoàng Kim nữa.

Hơn nữa, nhiệm vụ của cậu trong lâu đài là thu thập nhiều thông tin nhất có thể. Cậu không thể bỏ lỡ cơ hội quan sát đợt chiến đấu của một trong những sinh vật nguy hiểm nhất bên trong tòa pháo đài an toàn giả dối này..... Và có một cảm giác kì lạ từ sâu bên trong tim mách bảo cậu rằng một ngày nào đó, bằng cách nào đó, cậu và Harus sẽ có một trận chiến đẫm máu và chỉ một người trong số họ có thể sống sót rời khỏi. Giống như có một sợi chỉ vô hình liên kết họ.

Có lẽ đây là sợi chỉ định mệnh.

Cùng lúc, tên gù đã đi xuống từ bậc thềm và đứng đối diện Jubei trong khoảng trống mà ở trung tâm đại sảnh. Gương mặt của hắn vẫn đơ đơ và hơi buồn chán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!