Một giọt mồ hôi lạnh chạy xuống lưng Sunny. Bị giọng nói như rắn rết của Gunlaug làm run rẩy, cậu suýt chút nữa bị cám dỗ quỳ xuống và cầu xin tha thứ. Nhưng mà, cậu hiểu được mọi người trong đại sảnh hiện tại đều có cảm giác tương tự.
Tất cả mọi người ở đây đều từng làm gì đó mà có thể xem là tội lỗi trong mắt tên bạo chúa.
Cậu thậm chí còn trông đợi sẽ nghe thấy người ta bắt đầu tự thú tội, nhưng vào lúc đó, một sự ồn ào kì lạ từ cánh cửa thu hút sự chú ý của cậu.
Di chuyển với sự quyết tâm hăm dọa, hai tên lính lôi một gã đàn ông vào giữa căn phòng và ném hắn trên sàn. Gã đàn ông ăn mặc rách rưới và gầy ồm đến đau đớn, để người khác dễ dàng đoán được hắn ta là một trong những kẻ sống ở khu dân cư bên ngoài.
Nhưng mà, có những sợi dây cơ bắp mạnh mẽ bên dưới lớp da mỏng manh của hắn, và một ánh mắt giận dữ, không sợ hãi khiến hắn trông bất khuất và kiêu hãnh. Lườm hai tên lính, hắn ta nhặt bản thân khỏi sàn nhà, đứng dậy, sống lưng thẳng và đầu ngẩng cao. Không có một chút sợ hãi nào trên mặt. Thay vì đó, là sự căm hận hắc ám, phẫn nộ.
Gunlaug nhìn xuống tên gan dạ này từ ngai vàng của mình và khẽ nghiêng đầu. Kẻ đến từ bên ngoài nhăn mặt sau khi nhìn thấy hình phản chiếu của bản thân trên cái mặt nạ bằng vàng, nhưng vẫn không cúi đầu.
'Hoàn toàn dựa vào ý chí,' Sunny tự nhũ, ấn tượng bởi kẻ xa lạ kia.
Cùng lúc, giọng nói của Lãnh Chúa Tươi Sáng lại vang lên trong đại sảnh:
"Những kẻ mồ côi của ta. Hôm nay chúng ta có khách. Người này, tên là Jubei, đến thăm chúng ta từ khu dân cư bên ngoài. Gần đây, có người nghe thấy hắn ta buông lời phỉ báng một trong những thuộc hạ của ta. Là một lãnh chúa nhân từ và công bằng, ta đã mời Jubei đến đây để giải thích và chỉ ra tên tội phạm. Chúng ta phải điều tra sự việc này đến cùng!
Dù sao thì, luật pháp là ngôi sao dẫn đường duy nhất của chúng ta ở thế giới tăm tối này..."
Mặc dù đã thoát khỏi áp lực tinh thần tỏa ra từ bộ giáp của Gunlaug, Sunny vẫn bị ảnh hưởng kì lạ bởi giọng nói trầm thấp, êm ái đó. Cậu thậm chí còn nổi da gà. Có hay không có cái Ký Ức vàng, thì Lãnh Chúa Tươi Sáng vẫn sở hữu một sự lôi cuốn mạnh mẽ và khiến người khác tin tưởng. Khó để không nghe hắn nói.
Nhưng gã tên Jubei chỉ cười nhếch mép.
"Đúng vậy. Tao ở đây để chỉ tội một tên trong đám du côn của mày, Gunlaug. Để xem mày luồn lách ra khỏi vụ này như thế nào, đồ khốn."
Dứt lời, hắn giơ tay và chỉ một ngón tay về nhóm Thợ Săn đang quan sát từ cái góc quen thuộc của chúng trong đại sảnh.
"Chính tên kia, một trong những kẻ được gọi Người Tìm Đường, có tội giết người. Hắn ta đã giết một đứa trẻ vô tội bằng những cách buồn nôn nhất. Tao đã nhìn mày và đám tay sai làm đủ tội ác những năm qua, nhưng quá đủ rồi. Hôm nay, tao muốn nhìn hắn trả lời cho việc đã làm bằng tính mạng!"
Một làn sóng thì thầm bất ngờ tỏa ra trong đám đông. Chỉ tôi một Người Tìm Đường không phải việc mà người đầu óc bình thường sẽ làm. Vì địa vị cao thượng, những người này gần như không thể chạm đến. Vậy mà, Jubei lại có vẻ không chết không thôi.
Gunlaug lên tiếng:
"... Vậy ư? Một lời chỉ tội nặng nề, Jubei. Làm ơn, nói mọi người nghe thêm đi."
Tên đến từ khu dân cư bên ngoài nghiến răng.
"Thằng khốn này và người của hắn dụ một đứa trẻ ngây thơ vào tổ đội bằng cách hứa hẹn đủ thứ phần thưởng và giàu có. Chúng nói cậu ta sẽ trở thành một trong số chúng và đến sống trong cái tòa lâu đài chết tiệt của người. Nhưng trong thực tế, chúng chỉ vứt thằng bé vào đám quái vật làm mồi nhử!"
Hắn khạc đờm lên sàn nhà.
"Tụi bây dám gọi bản thân là Thợ Săn, mấy thằng hèn?! Tụi bây không biết xấu hổ là gì sao?!"
Sự yên lặng nặng nề bao phủ đại sảnh. Mọi người bây giờ đang nhìn chăm chú vào nhóm Thợ Săn với những biểu hiện đen tối trên mặt. Những cư dân trong lâu đài đã quen với việc giả vờ đui mù trước đủ hành vi độc ác, nhưng những hành vi đó đều là do người này đè ép người khác.
Thứ họ không thể tha thứ là nhân loại phản bội lẫn nhau cho đám Sinh Vật Ác Mộng. Trong Thành Phố Hắc Ám, việc này chẳng khác gì báng bổ thần thánh.
Gunlaug quay đầu nhìn đám Thợ Săn, chúng run rẩy dưới ánh mắt của hắn.
"Có thật vậy không?"
Người lớn tuổi nhất trong nhóm, Người Tìm Đường, âm u lườm Jubei rồi cau mày.
"Chắc chắn đã có sự hiểu lầm gì đó, thưa lãnh chúa. Thằng bé mà hắn ta nói đến là một thành viên trân quý của tổ đội tôi. Chúng tôi đã có rất nhiều kì vọng cho tương lai của cậu ta. Cái chết của cậu ta khiến mọi người chúng tôi vô cùng đau buồn."
Giọng hắn từ tốn và bình tĩnh. Thậm chí có lẽ là quá bình tĩnh.
Jubei gào lên:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!