Chương 42: Mọi mắt nhìn tôi

Đại sảnh của tòa lâu đài hùng mạnh này có dáng vẻ hoành tráng và uy nghiêm. Ánh mặt trời sáng sớm dịu dàng chiếu qua những cửa sổ cao và phản chiếu trên những bức tường đá trắng, khiến cả căn phòng sáng lạn. Những bức tường được trang trí với những chạm khắc tinh xảo kéo dài vài chục mét, tạo thành một bức tranh quyền quý.

Ở cuối sảnh, những bậc thang dẫn lên một hốc tường tối. Bức tường đen phía sau nó có vô số những lỗ nhỏ được cắt xuyên, và với với ánh mặt trời chiếu xuyên qua bóng tối, trông nó giống như một mảnh của bầu trời sao sáng bằng cách nào đó đã bị nhốt tại lâu đài.

Bên dưới ánh sáng đó là một cái ngai trống.

Sunny nhìn chăm chú cái ngai vài giây, rồi cúi ánh mắt và liếc sang vài trăm người đang nhìn họ.

Những cái bàn gỗ dài được đặt dọc theo đại sảnh, với những đám đông trộn lẫn đủ loại những Người Ngủ ngồi trên những hàng ghế thô sơ đằng sau họ, bận rộn dùng bữa. Có một loại phân chia cấp bậc theo cách họ chia nhóm, nhưng Sunny vẫn chưa thể hiểu rõ nó được.

Hiện tại, đa số họ đang nhìn chăm chú về phía cậu.

Sunny nuốt một cái ực.

Mất vài giây để Sunny nhận ra những người đó thật ra không phải nhìn cậu. Họ đang nhìn Cassie, rõ ràng bị giật mình bởi sự đáng yêu của cô.

'Chết tiệt.'

Đúng như cậu nghĩ, có mùi rắc rối.

Trong lúc đó thì cô gái mù vẫn không biết về sự trầm trồ mà vẻ đẹp của cô vừa gây ra. Cảm giác cơ bắp cậu bỗng nhiên căng thẳng, cô hỏi:

"Sunny? Sao cậu dừng lại?"

Cậu nheo mắt, cho đám đông Người Ngủ cái cau mày hăm dọa nhất, rồi trả lời bằng giọng bằng phẳng:

"Chỉ ngắm cảnh mà thôi."

Rồi, Sunny đi về phía cô gái trẻ đang phát thức ăn, nhận hai phần súp thịt quái vật nóng hổi và dẫn Cassie về nơi tương đối trống trải ở cuối một cái bàn. Cậu còn nhận lấy hai cốc thứ gì đó tương tự trà.

Ngồi xuống. cậu đặt những dụng cụ ăn thô thiển vào tay Cassie và nhìn chăm chú vào đĩa của mình.

Cậu không thích tất cả những sự chú ý này chút nào.

"Nhìn này, Cas! Họ còn có rau củ nữa. Tôi thề là có ít nhất hai miếng...ờ... cà chua trong súp của tôi. Hay là cà rốt? Cái thứ giống khoai tây đỏ là gì ấy nhỉ?"

Sunny chỉ từng thấy rau củ trong căng tin của Học Viện, nên cậu không rành trong việc phân biệt chúng. Thầy Julius cũng chỉ nhắc sơ qua về chúng, vì cơ hội bắt gặp rau củ từ thế giới thực trong Cõi Mộng là không quá cao.

Nói chính xác, thầy đã từng cho Sunny xem những bức ảnh về những thứ rau củ thường thấy nhất trên Trái Đất, và nói rằng nếu cậu bao giờ nhìn thấy thứ gì mà khiến bản thân nghĩ "hử, trông quen quen!"... thì cậu nên quay người bỏ chạy.

Cassie ngửi thứ súp và nở một nụ cười mà nói.

"Mình nghĩ đó là rễ củ cải đỏ."

Sunny chớp mắt.

"... Chưa từng nghe thấy."

Trong lúc họ hồn nhiên trò chuyện, cậu quan sát những Người Ngủ bằng cái bóng, căng thẳng chờ đợi thứ gì đó không tốt xảy ra.

Và khá sớm, chuyện phải đến đã đến.

Sunny nghiến răng khi mà hai tên bặm trợn bỗng dưng đứng dậy từ hàng ghế của chúng và đi về phía hai người họ với sự háo hức khó chịu trong mắt chúng.

'Bắt đầu rồi.'

Ai lại nghĩ thứ mà sẽ khiến cậu gặp rắc rối lại là vẻ đẹp của Cassie chứ hả? Thường thì, đó là việc của cái lưỡi sắc bén hoặc là cái sự khó ưa nói chung của cậu.

Chưa bao giờ, dù chỉ một lần, là do vẻ ngoài của Sunny.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!