Chương 38: Từ biệt

Nephis nắm hai viên pha lê lấp lánh, nhìn chúng với biểu hiện nặng nề. Sunny cũng nhìn chăm chú vào mảnh hồn, đầu cậu đầy những ý nghĩ u ám.

Những mảnh còn sót lại từ linh hồn vỡ nát tỏa sáng dịu dàng trong ánh chạng vạng.

Quanh họ, những cư dân sống bên ngoài lâu đài vội vã vào trong những căn nhà đáng thương hại trước khi đêm đến. Mặt trời đã bị ẩn giấu đằng sau cái bóng độc điệu của Tòa Tháp Đỏ, nhấn chìm thế giới trong cái bóng ghê rợn. Không khí đầy sự sợ hãi và lo lắng.

Cậu nhăn mặt.

"Cô đang nghĩ gì?"

Ngôi Sao Thay Đổi thở dài và ngước lên. Gương mặt trắng ngà trầm tư và đắng chát. Cô yên lặng một lúc, rồi nói bằng giọng bình tĩnh như thường:

"Chúng ta cần tách ra."

Sunny không kiềm được mà cười.

"Cô biết chuyện gì thường xảy ra khi người ta tách ra trong trường hợp như thế này phải không?"

Cô nhìn cậu chằm chằm với ánh mắt xám, lạnh lẽo, không tí hài hước.

"Đây không phải phim truyền hình, Sunny. Chúng ta có cách để cung cấp thức ăn và nơi ở cho hai người trong một tuần. Không có lý do gì bỏ qua cơ hội này cả."

Cassie quay sang cô, một biểu hiện bối rối hiện lên mặt.

"Nhưng... nhưng còn người thứ ba?"

Sự yên lặng khó chịu lơ lửng giữa họ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió. Sunny nhìn cô gái mù, rồi Nephis, rồi nhìn bản thân. Người nào trong số họ phải chịu đói trong cái lạnh trong lúc hai người còn lại ăn uống thoải mái trong sự an toàn của tòa lâu đài? Cậu nghĩ là mình đã đoán được.

'Mình trông đợi gì khác chứ?'

Còn chưa đến mười phút kể từ lúc họ đến văn minh nhân loại

- ừ thì văn minh so với nơi địa ngục đáng căm hận này

- và mối liên kết mang tính thăm dò mà đã được xây dựng giữa họ trong chảo dầu Mê Cung đã bắt đầu rách từ chỗ khâu.

Đúng như cậu đoán trước kia, bản chất về mối quan hệ của họ sẽ thay đổi khi mà họ không phải ba người duy nhất trên thế giới, không có ai khác để dựa dẫm ngoài lẫn nhau. Nó có đủ mạnh để duy trì khi mà không có sự cần thiết tuyệt vọng đó? Cậu không chắc.

Trong suốt cuộc đời, Sunny chưa bao giờ ở lâu trong bất cứ nhóm nào. Cậu không biết lần này có khác gì hay không.

Ngay lúc sự tự ti của cậu chuẩn bị mất kiểm soát, Nephis thở dài và đưa cậu hai mảnh hồn.

"Đây. Mang Cassie vào trong."

Cậu nhìn chằm chằm vào tay cô, rồi đột ngột ngước lên.

Một cơn bão cảm xúc kì lạ dâng trào trong tim. Có bất ngờ, vui vẻ, lo lắng... nhưng cùng lúc, hoàn toàn không hợp lý, sự âm u của cảm giác xấu hổ và phẫn nộ. Không biết phải làm gì với tất cả những cảm xúc đó, cậu cau mày và hỏi:

"Tại sao là tôi?"

Ngôi Sao Thay Đổi đơn giản nhướng mày. Lắc đầu, Sunny mỉm cười méo xệch rồi nói thêm:

"Đừng hiểu sai, tôi không từ chối. Tôi chỉ tò mò tại sao cô bỗng nhiên lại tốt bụng đến vậy. Hay là từ một trách nhiệm cao quý lệch lạc nào đó?"

Nephis nhìn cậu một lúc, rồi nói với sự hờ hững:

"Tôi chưa từng cao quý. Tôi chưa từng tốt bụng."

Cậu chớp mắt, cố kiềm nén khát vọng nhéo má Neph để đảm bảo cô còn thức. Cô ta có soi gương bao giờ không? Nếu cô ta không cao quý, thì ai?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!