Chương 37: Cuối con đường

Ở trung tâm thành phố nguyền rủa, một ngọn đồi đứng cao trong đống đổ nát. Ở gốc của nó, một vòm cung làm từ đá hoa cương trắng tinh đứng giữa đống hỗn loạn. Nó nguyên vẹn, không tì vết, như thể được bảo về khỏi bàn tay của hắc ám nuốt chửng mọi thứ bằng một thế lực tuyệt đỉnh nào đó. Phía bên kia vòm cung, một con đường rộng được phủ đá trắng leo lên núi.

Sunny nhìn lên trong lúc họ đi bên dưới vòm cung, cố tưởng tượng những đám đông tấp nập, ăn mặc hoa mĩ như đi hội đã từng làm như vậy trong quá khứ xa xôi. Thật khó và hơi đau lòng khi nghĩ về cách thành phố cổ đại này đã từng trước khi thảm hoạ bí ẩn buông xuống.

Không quay đầu, Effie nói bằng giọng đăm chiêu:

"Có những khu vực trong di tích mà đám Sinh Vật Ác Mộng thường tránh né vì lý do gì đó. Tòa lâu đài là một trong những nơi như vậy. Tôi nghe nói là khi nhóm Người Ngủ ban đầu đến đây với hi vọng có thể cắm dùi trong thành phố, thì chỉ có một Tín Sứ Tòa Tháp làm tổ bên trong căn phòng ngai vàng, không có con quái vật nào khác quanh đó cả. Đám người điên cuồng đó thật sự đã giết được thứ đó."

Nephis liếc sang cô.

"Tín Sứ Tòa Tháp?"

Nữ thợ săn bật cười.

"Những đám to xác xấu xí với bộ lông vũ đen và cơ thể tái nhợt, mọi người chắc đã thấy chúng trong lúc đi săn ở Mê Cung. Chúng đến từ Tòa Tháp."

Ngôi Sao Thay Đổi chần chừ.

"Cấp bậc và lớp của chúng là gì?"

Effie hơi rùng mình.

"Quái Thú Sa Ngã. Đó là tại sao tôi nói đám người kia hơi điên. Nhưng họ đúng là một đám người mạnh mẽ."

Cô trở nên yên lặng rồi nói thêm bằng giọng khe khẽ:

"Cuối cùng chắc đã phải mất rất nhiều công sức để giết họ."

Bị câu nói cuối cùng khiến tâm trạng mọi người trở nên trang nghiêm, họ tiếp tục trong yên lặng. Con đường đá quấn quanh ngọn đồi, từ từ leo lên dốc cao của nó. Đây đó, nó bị gián đoạn bởi đoạn cầu thang dài và những công sự đáng gờm nhưng duyên dáng kì lạ. Nhưng không có ai đứng canh gác cả. Cả con đường đều trống không.

Sunny chỉ về phía một trong những căn cứ bằng đá đó và hỏi:

"Tại sao không có lính canh?"

Effie nhún vai.

"Gunlaug có vừa đủ người để canh gác bức tường lâu đài. Nhưng chúng sẽ nhận ra nếu có thứ gì lại gần ngọn đồi. Cả thành phố đều có thể nhìn thấy rõ từ trên đó, và cũng có vài biện pháp phòng ngự khác đặt vài nơi. Họ cũng đã phát hiện chúng ta rồi."

Sunny hơi rục rịch, không thích cảm giác bị quan sát bởi kẻ nào đó mà cậu không thấy, đã vậy còn là những kẻ còn có tiềm năng nguy hiểm..... Sau một thời gian dài đi lên con đường đá trắng uốn lượn, họ cuối cùng đến được đỉnh đồi và nhìn thấy tòa lâu đài hùng mạnh trong tất cả sự hoành tráng của nó.

Nhìn gần, trông nó thậm chí còn tráng lệ hơn.

Cũng được xây từ thứ đá hoa cương hoàn mĩ giống với vòm cung bên dưới chân đồi, nó vươn lên bầu trời như một ngọn núi trắng làm từ bàn tay con người. Tòa tháp ở trước nhất rộng và kinh người, với một cánh cổng to được trang trí và một cái cầu thang vĩ đại dẫn xuống một thềm đá nơi con đường chấm dứt.

Cả hai bên tòa tháp, hơi chếch về phía trước, hai cái khác đứng như hai pháo đài, nối với tòa chính bằng những cây cầu cong trên không và mỗi cái cũng có kèm theo một những tòa tháp nhỏ hơn của chính mình. Đằng sau chúng, tòa nhà chính còn dâng lên cao hơn nữa, như muốn thách thức Tòa Tháp Đỏ đáng sợ đứng sừng sững nhìn xuống thế giới ở phía xa.

Những tòa tháp nhỏ, chóp tháp, và cánh phụ mọc lên đây đó, tạo thành một đội hình phức tạp và hòa hợp đến kì lạ.

Cả kiến trúc phi thường xinh đẹp, ấn tượng và cùng lúc nó cũng tỏa ra khí thế vững chắc không thể đánh bại. Nó giống như một tòa lâu đài xây dựng cho thần thánh, chứ không phải người phàm.

Thứ duy nhất làm hỏng bức hình này là vài chục cái đầu lâu người được treo bằng sợi xích gỉ sét phía trên những cánh cổng.

Sunny nhăn mặt, bị cảnh tượng tàn bạo này đẩy xuống hiện thực phũ phàng.

Ánh mặt cậu hạ xuống, chỉ bây giờ mới để ý thấy hàng chục những căn nhà tồi tàn, thô sơ, tạm bợ quây quần trên thềm đá. Chúng được xây từ đá vụn, gỗ mục và những miếng da quái vật, bám vào đá hỗn loạn như thể sợ bị gió thổi bay.

Một cái mùi khó chịu, quen thuộc kì lạ đánh đến mũi cậu sau đó vài giây. Cái mùi hôi tả pí lù nhưng không thể nhầm lẫn của những khu ổ chuột. Cái mùi hôi ở đây không giống với cái mùi hôi độc hại ở ngoại ô chút nào, nhưng cùng lúc nó lại hoàn toàn y hệt.

Sunny không nhịn được mà mỉm cười méo xệch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!