Vào buổi sáng, họ đi về phía lâu đài.
Trước khi rời khỏi sự an toàn của tòa tháp đá, Effie cho họ một danh sách hướng dẫn:
"Theo sau tôi. Nghe theo mọi thứ tôi nói. Đừng phát ra tiếng ồn. Đừng chảy máu. Đừng suy nghĩ quá nhiều. Một vài sinh vật ngoài kia có thể nghe được những suy nghĩ ồn ào, vài thứ khác có thể cảm giác được cảm xúc mạnh mẽ. Nên cũng đừng cảm thấy sợ hãi."
Sunny nhìn cô với biểu hiện âm trầm. Làm sao cậu có thể điều khiến thứ mình cảm thấy? Nữ thợ săn sung sức mỉm cười.
"Sao? Cậu chưa bao giờ thử giải phương trình phức tạp trong đầu để khiến một cô nàng xinh đẹp nào thấy ấn tượng? Cứ làm vậy đó."
Trong lúc Sunny đỏ mặt, cô cười khúc khích và quay sang Cassie và Neph:
"Đính chính. Hai người, cố đừng cảm thấy sợ hãi. Ngố, cậu thì đừng có quá kích động. Nếu đi phía sau tôi hóa ra là quá khó, thì cứ yêu cầu bị tát, được chứ?"
Sunny cau mày và nghiến răng nói từng chữ:
"Sẽ... không là vấn đề."
Effie chớp mắt vài lần, rồi mỉm cười.
"A! Chơi cho đội bên kia? Hiểu, hiểu mà..."
Cái... cái đó nghĩa là gì?!
Cố điều khiển cảm xúc, Sunny hít một hơi thật sâu và đếm đến mười.
'Phương trình toán cái quái gì... cô ta nghĩ mình là ai?! Đợi chút... sao mình lại đếm?'
Đảm bảo họ hiểu những chỉ dẫn của cô, nữ thợ săn quay lại và đẩy lăn tảng đá hoa cương to lớn đang chặn lối ra khỏi tòa tháp sang một bên. Những cơ bắp săn chắc của cô căng lại và nhúc nhích dưới làn da ô liu, một cảnh tượng rất đẹp mắt.
Sunny nhìn chăm chú lưng cô và nuốt một ngụm. Tảng đá đó nặng ít nhất vài tấn. Nữ khổng lồ xinh đẹp này mạnh đến mức nào chứ?
Bắt được ánh mắt của cậu, Effie nhướng mày và nháy mắt.
"Nhìn thích không?"
Cậu tự động trả lời:
"Có... hử... đợi chút, không! Ý tôi là, đó không phải lý do tôi nhìn. Sao cô mạnh đến vậy?"
Cô nhìn sang tảng đá rồi nhìn lại cậu.
"Ồ, cái đó. Đó là Khả Năng Phân Loại của tôi. Nó cường hóa thể chất toàn diện rất mạnh."
Đó là... một Khả Năng hiếm có và mạnh mẽ. Mặc dù không hào nhoáng bằng nhiều thứ khác, nhưng về mặt thực dụng thì nó lại là một Khả Năng tuyệt đỉnh của một chiến binh. Với không chỉ sức mạnh, mà cả tốc độ, nhanh nhẹn, bền bỉ và khả năng phục hồi đều được tăng lên, Effie giống như một trong những anh hùng cổ đại mà Neph đôi lúc hay kể. Nhất là khi sự tăng cường đó còn có vẻ rất hoành tráng.
Hơn nữa, khá chắc chắn là cô đã hấp thụ một lượng hồn tinh không ít trong những năm đi săn ở Thành Phố Hắc Ám. Tất cả những mảnh hồn mà nữ thợ săn bướng bình không chịu dùng làm tiền cống nạp cho tên bạo chúa trong lâu đài phải dùng ở đâu đó.
Nhưng tại sao cô lại dễ dàng thú nhận Khả Năng của mình? Chia sẻ bí mật kiểu đó không phải là hành động khôn ngoan, nhất là trong thực tế tàn nhẫn của Bờ Biển Bị Lãng Quên.
Nhận ra sự bất ngờ của cậu, Effie nhe răng cười.
"Sao? Cũng đâu phải bí ẩn vĩ đại gì. Quanh đây, người nào có mắt đều biết Khả Năng của tôi làm được gì. Có muốn tôi nói luôn Khiếm Khuyết cho cậu biết không?"
Một tia tinh nghịch hiện lên mắt cô.
'Ừ, đúng rồi. Làm như có ai đủ thần kinh mà nói người khác biết...'
"Rất đơn giản! Phân Loại của tôi không chỉ cường hóa mọi thuộc tính thể chất, nó còn làm vậy với tất cả những nhu cầu thể chất nữa. Cậu nghĩ tại sao tôi ăn thịt nhiều đến mức xương chất thành đống, ăn cho vui chắc?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!