Sunny u ám nhìn về phía cái xác con Quỷ Máu, rồi nhìn lại hướng mà tiếng bước chân đang lại gần.
Ai lại đủ điên để ở lại trong thành phố nguyền rủa này vào ban đêm? Chỉ có một thằng tâm thần mới làm việc ngu đến vậy. Những người đầu óc bình thường đã rời khỏi đường từ lâu rồi, còn không nhắc đến rất ít người vốn dám tiến vào tàn tích này.
Một cái bóng chảy ra từ mũi kiếm Mảnh Vỡ Nửa Đêm và tụ lại trên mặt đất, nó nhìn cậu đầy mỉm mai.
Sunny lườm lại nó.
"Gì?"
Cái bóng lắc đầu và không trả lời, buộc cậu phải quay đi và nhún vai khó hiểu.
"Sao cũng được. Ài, có vẻ như chúng ta có khách. Làm gì đây, làm gì đây? Nơi này bừa bãi quá!"
Nhìn quanh, Sunny thở dài, rồi liếc về phía cái xác lần nữa, và triệu hồi cây kunai. Việc thông minh lúc này là bỏ chạy. Nhưng ai biết được thứ gì phát ra tiếng bước chân đó? Có lẽ là một nhóm người, có lẽ là một Sinh Vật Ác Mộng với nhiều chân. Tốt nhất là nên tìm hiểu.
Nhưng cậu vẫn chưa xong với cuộc săn. Cần phải lấy chiến lợi phẩm...
"Đi nhìn đi."
Cử cái bóng đi, Sunny quỳ xuống và bắt đầu cắt lớp thịt cứng cáp của sinh vật đã chết. Không có hiệu ứng cường hóa của cái bóng, cắt con Quỷ Máu không hề dễ. Nhưng mà cậu vẫn có thể tìm được mảnh hồn đầu tiên khá nhanh chóng. Chỉ còn một cái nữa...
Cùng lúc đó, cái bóng đã phát hiện những vị khách không mời. Sáu nhân loại cẩn trọng đi dọc lối đi nhỏ hẹp trong tàn tích bằng đá, thắp sáng đường đi bằng một ngọn đèn xanh dương ma quỷ.
Họ đều là những tên bặm trợn, mặc những bộ giáp phối hợp lung tung và trang bị đến tận răng. Ánh mắt lạnh lùng và cứng cáp.
Sunny nhướng mày.
"Ôi chao. Thật sự là con người. Đám du côn của Gunlaug làm gì ngoài tường lâu đài vào giữa đêm thế này?"
Gunlaug là chủ nhân của tòa lâu đài và là vị vua tự phong của nơi ghê tởm đó. Mỗi Người Ngủ ở Bờ Biển Bị Lãng Quên đều bị buộc phải phục vụ hắn hoặc là trả thuế cho hắn. Kể cả vậy, những người lựa chọn biện pháp sau cũng thường không sống được lâu.
Bỏ đi Mảnh Vỡ Nửa Đêm và Đá Vẹt, Sunny tập trung vào việc tìm kiếm mảnh hồn thứ hai. Cậu muốn rời khỏi con đường trước khi những quý ông kia đến nơi.
Nhưng mà vòng tròn ánh sáng lam đang lại gần quá nhanh...
Cuối cùng cũng thấy viên pha lê tỏa sáng, Sunny bắt lấy nó và vội vã giấu nó vào trong giáp. Rồi cậu thả cây kunai xuống đất và lui lại vài bước.
Nhưng đã quá trễ. Bọn chúng đã thấy cậu.
"Cẩn thận! Có một con quái vật!"
Khi Sunny lùi lại, vài món vũ khí đã nhắm về phía cậu. Cảm thấy sự việc đang ra khỏi tầm kiểm soát, cậu hắng giọng và nói trong sự run rẩy:
"Ôi, ôi! Xin đừng tổn thương tôi! Tôi là con người!"
Nói xong, cậu tự ngẫm lại bản thân.
Làn da trắng nhợt như ma và mái tóc dơ bẩn, bộ giáp rách rưới rướm đầy máu khô, Sunny khá dễ bị nhầm lẫn thành một Sinh Vật Ác Mộng. Cậu không quá để ý đến vấn đề vệ sinh và vẻ bề ngoài dạo gần đây.
Hi vọng là nói tiếng người sẽ đủ để chứng minh danh tính của cậu. Giơ tay lên để cho thấy mình không cầm vũ khí, Sunny lui lại thêm một bước nữa.
Sáu Người Ngủ thật sự bất ngờ khi thấy một nhân loại khác ở xa tường lâu đài như thế này, nhất là vào ban đêm. Lợi dụng sự bối rối trong chốc lát của họ, cậu cẩn thận di chuyển xa hơn nữa.
"Đừng nhúc nhích!"
Cuối cùng có thể hiểu được tình huống, một tên cư dân trong lâu đài rít lên một câu ra lệnh hăm dọa. Sunny nghe lời đứng bất động, cẩn thận không di chuyển bất ngờ.
Những vị khách không mời tiến lại gần hơn, nhìn về phía cái xác con Quỷ Máu lúc đi ngang qua nó. Một tên cao và trang bị tốt hơn đám còn lại. Lườm Sunny như muốn xuyên thủng cậu, hắn lại gần và dừng lại cách một hai bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!