Có lẽ là đùa giỡn Kai khá tàn nhẫn, nhưng Sunny thật sự khó chịu bởi cái vẻ đẹp trai nực cười của tên Người Ngủ. Thêm vào đó, cậu lâu lắm rồi không nói chuyện với một người khác nên khả năng giao tiếp vốn kém cỏi bây giờ lại còn bị lụt nghề.
Vì họ sắp ghé thăm lâu đài, Sunny phải chuẩn bị bản thân cho khoảnh khắc không thể tránh khỏi mà cậu phải nói chuyện với người lạ. Đẩy Khiếm Khuyết đến giới hạn là một bài luyện tập không tồi. Cậu không muốn có một sự việc giống như... tai nạn đó diễn ra lần nữa.
Kí ức khó chịu làm tâm trạng của Sunny trở nên chua chát.
Cùng lúc đó, Kai vẫn đang nhìn cậu chằm chằm với biểu hiện kì lạ. Sunny hắng giọng.
"Ừ... mà đó cũng là nói đùa đó."
Tên đẹp trai trẻ tuổi tiếp tục nhìn chằm chằm, gương mặt đầy sự nghi ngờ.
'Mình đùa thằng này hơi quá rồi sao? Chắc hắn đã bị dọa ngẩn người rồi... chắc là đang vô cùng hoảng hốt đây. Ai lại không cảm thấy lo lắng khi gặp phải một kẻ điên? Ừm... có lẽ không vui như mình nghĩ.'
Kai cẩn thận lắc đầu.
"Không phải việc đó. Tôi chỉ cảm thấy cần phải cho cậu biết một việc."
Sunny nhướng mày.
"Ừ? Việc gì?"
Kai chần chừ, rồi nói bằng giọng khiến người khác bình tĩnh:
"Là về Khiếm Khuyết của tôi. Tôi thật ra có thể biết nếu người ta nói dối mình. Nên, ờ... khi cậu nói có một viên đá nói cậu làm này nọ, tôi biết đó là sự thật."
Sunny lườm tên thanh niên đẹp trai với biểu hiện khó tin. Trong lòng thì cậu không biết nên khóc hay cười.
'Khiếm Khuyết? Cái đó mà là Khiếm Khuyết? Đó là một siêu sức mạnh chết tiệt, thằng khốn đáng khinh!'
Tại sao thằng Kai này lại may mắn đến vậy? Hắn có giọng nói êm ái, vóc dáng cao, gương mặt hoàn hảo. Ngay cả Khiếm Khuyết của hắn cũng là một món quà!
Trùng hợp thì nó cũng là thứ tương phản hoàn hảo với những chiêu của Sunny, chỉ là mặt tốt hơn. Nếu Kai không cho cậu biết về Khiếm Khuyết kì lạ của hắn, thì Sunny sẽ tự khiến mình gặp rắc rối to sớm thôi.
May mắn là, tên đẹp trai này có vẻ cũng là tên thật thà.
'Quả là một thiên thần!'
Trong lúc Sunny phẫn nộ sùng sục, Kai nói bằng giọng dịu dàng:
"Vậy thì Sunny... viên đá đó kêu cậu làm những gì? Cậu có muốn nói tôi biết không?"
Sunny thở dài.
'Mình thật sự phải rất, rất, rất cẩn thận với những thứ mình nói quanh hắn ta."
"Ừm, cậu không vui chút nào cả. Viên đá nói chuyện thật ra là một Ký Ức có khả năng lặp lời. Tôi thỉnh thoảng dùng nó làm đồng hồ báo thức, nên nó chủ yếu kêu tôi thức dậy. Còn về việc cái bóng nhiều ý kiến thì... cũng đúng luôn. Ừ, nhưng cậu chắc cũng đã biết rồi. Cái bóng của tôi có chút cá tính vì tác dụng của Phân Loại của tôi."
Kai suy nghĩ một chút rồi mỉm cười.
"Ồ, tôi hiểu rồi! Vậy ra thật sự là trò đùa. Rất thông minh. Xin lỗi vì đã làm hỏng nó với Khiếm Khuyết của tôi."
Sunny cau mày.
"Đừng có dùng thái độ kẻ cả với tôi..."
Rồi cậu ngưng lại, suy nghĩ về gì đó, rồi giận dữ nói
"Đợi chút, nếu cậu biết người ta nói dối hay không, thì sao tôi lại mất nửa tiếng đồng hồ thuyết phục cậu ra khỏi cái giếng đó?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!