Sunny cảm thấy một làn gió nhẹ vuốt má cậu, rồi thứ gì đó di chuyển trong cái giếng tối tăm.
Nắm chặt chuôi Mảnh Vỡ Nửa Đêm, cậu chuẩn bị cho tình huống tệ nhất. Ở bên kia miệng giếng, Thánh Đá chậm rãi giơ cái khiên của cô lên và đặt kiếm trên vành của nó..... Nhưng mà, họ không có gì phải lo sợ cả.
Vài giây kế tiếp, một bóng người duyên dáng xuất hiện trong không trung, bay lên khỏi cái giếng, rồi nhẹ nhàng đáp xuống những viên đá ngay trước nó.
Khóe miệng Sunny co giật. Chủ nhân của giọng nói có duyên đúng là con người. Một chàng trai trẻ tuổi với một bộ giáp lamellar nhẹ, với mái tóc màu nâu đậm và cặp mắt xanh lục hút hồn. Bộ giáp vừa người được làm từ tấm da màu nâu được đánh bóng, với quần áo xanh đậm được thêu hoa văn bên dưới.
Nhưng mà, trong một lúc, cậu còn ước gì Kai hóa ra là một con ác ma.
Vì cái thằng chết tiệt này không chỉ có giọng nói êm ái nhất mà cậu từng nghe, hắn còn đẹp trai chết người.
Thật sự, quá không công bằng! Kai có vóc người cao gầy và cực kỳ đẹp trai. Gương mặt nhỏ, hình dạng hoàn hảo và xinh đẹp, với gò má cao làn da trắng ngà không tì vết. Đôi mắt xanh lá như bắn điện, môi thì mềm mại và no đủ như là...ơ...
'Mì
-mình đang nghĩ cái quái gì vậy?'
Hơn nữa, có vẻ như hắn ta còn sở hữu một loại khí chất ấm áp mà khiến một người trở nên hấp dẫn khó cưỡng. Sunny còn không bất ngờ nếu biết được có hàng đống những cô gái ngã dưới chân Kai mỗi khi hắn đi ngang qua. Có lẽ vài thằng nữa chứ.
Tệ hơn nữa, thằng khốn này có vẻ là một người thật sự hiền lành, không có tí dấu vết ngạo mạn hay là tự kiêu trên gương mặt bảnh trai đó. Có những tia sáng hài hước núp sâu bên trong mắt hắn, và có thể đảm bảo rằng khi Kai mỉm cười, những lúm đồng tiền dễ thương sẽ hiện lên má hắn.
Cậu còn không thể ghét thằng khốn này!
Hai tuần bị nhốt trong cái hố tăm tối cũng không làm giảm đi sự hào nhoáng của hắn nữa chứ.
Nói ngắn gọn, Kai là người đẹp trai nhất Sunny từng gặp, kể cả khi so sánh với những Người Thức Tỉnh khác. Hắn ta trông giống những thần tượng trên tivi mà người ta thường thích trầm trồ, chỉ là bằng cách nào đó còn đẹp trai hơn khi gặp ngoài đời.
Sunny tự liếc bản thân, cảm thấy một mong muốn mãnh liệt phải nghiến răng trong phẫn nộ.
'Ừm thì, đây đúng là... sự bất công tàn nhẫn, đơn giản là vậy.'
Trong lúc đó, Kai đã nhận ra đôi mắt ruby rực cháy của Thánh Đá, nguồn sáng duy nhất ở màn đêm hoàn toàn này, hắn giật mình thụt lùi với gương mặt tái nhợt.
"Ôi không! Thật sự là quái vật sao!"
Sunny bị phân tán khỏi sự tự thương hại và chớp mắt. Rồi, cảm thấy hơi ghét bỏ, cậu lên tiếng:
"Tôi ở đằng sau này, đồ ngu."
Kai bất động, rồi từ từ quay người để đối mặt cậu. Sunny không bỏ sót việc chàng trai trẻ tuổi đang vươn một tay ra, rõ ràng là sẵn sàng triệu hồi Ký Ức gì đó mà hắn dùng làm vũ khí.
Đương nhiên là bị mù trong bóng tối, Kai không thể thấy cậu.
'Ừ, cũng tốt. Hiện tại đừng cho thằng này biết mình không, ờ... không đẹp trai bằng hắn.'
Giả vờ hoàn toàn bình tĩnh, Sunny hỏi bằng giọng bằng phẳng:
"Tôi đã nói mình có Tiếng Vang không phải sao? Đó là cô ta. Ừ thì, dạng vậy. Ý tôi là, đó không phải mắt tôi."
Người Ngủ đẹp trai chần chừ vài giây, rồi nói:
"Sunless? Cậu thật sự là nhân loại?"
Đến thời điểm này, cả hai người họ chỉ là hai tiếng nói không hình dạng đối với lẫn nhau. Nhưng giờ, lúc Sunny đã xác định Kai không phải một thứ kinh dị cổ đại... hay ít nhất là không trông giống một thứ như vậy... người còn lại vẫn còn trong bóng tối, cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.
"Lần cuối tôi kiểm tra thì tôi vẫn là người, đúng. Nếu cậu có Ký Ức có thể tạo ánh sáng, cậu có thể triệu hồi và tự nhìn xem."
Kai lưỡng lự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!