Sunny thật sự có thể hiểu được tình huống này tệ đến mức nào từ góc nhìn của gã thanh niên với giọng nói trong trẻo.
Việc duy nhất có thể đáng sợ hơn lại gần một cái giếng khi cho rằng có một sinh vật hết sức độc ác và cổ đại ẩn nấp bên dưới sự hắc ám kinh khủng đó, chính là cho rằng cái thứ kinh dị đó đang ở trên nhìn xuống bản thân đang bị mắc kẹt dưới giếng.
Ít nhất thì Sunny có cơ hội bỏ trốn nếu mọi thứ trở nên thật sự tồi tệ. Tên tội nghiệp này đúng là không có chỗ để chạy.
Đương nhiên là vẫn có khả năng là tất cả chuyện này chỉ là một vở kịch khôn ngoan được thực hiện bởi một con quái vật cực kỳ đáng sợ. Sunny phải giữ giả thuyết này trong đầu trong lúc khai thác những giả thuyết khác.
'Vậy... nếu hắn ta thật sự là nhân loại, thì làm sao để hắn ta tin mình không phải quái vật?'
Đó không phải là một nhiệm vụ đơn giản với Sunny. Cậu chưa bao giờ giỏi về việc giao tiếp với người khác, và ba tháng biệt lập không hề khiến mọi việc tốt hơn. Nếu không nói thẳng rằng nó khiến mọi thứ càng tồi tệ hơn bao giờ hết.
Hiện tại, ngay cả Sunny cũng đôi lúc cảm thấy không dễ chịu khi tự nói chuyện với mình.
'Ờ... Cassie sẽ nói gì trong trường hợp như này?'
Cậu hắng giọng.
"Bạn là... nhân loại? Mình cũng vậy. Mình cũng là nhân loại. Chúng ta đều là... nhân loại."
'Tuyệt vời, thằng ngu!'
Sau cố gắng tệ hại đó, Sunny còn không bất ngờ nếu hóa ra bản thân cậu không phải là, nhân loại. Ai nói chuyện như vậy? Tên trẻ tuổi bên dưới giếng trở nên yên lặng. Rồi, hắn khẽ nói:
"Đúng là mình tiêu đời rồi. Ôi, dù sao thì mình cũng đã sống khá tốt, chắc vậy..."
Sunny thở dài nặng nề.
"Đừng có hoảng hốt nữa thằng ngu! Tôi thật sự là người!"
Giọng nói có duyên bật cười:
"Tha lỗi nếu tôi không tin nổi ông."
Hắn ta dùng kính ngữ, giống như công nhận Sunny là người lớn tuổi hơn mình. Cũng hợp lý, vì hắn cho rằng Sunny là một thứ kinh dị không tưởng. Một thứ kinh dị cổ đại mà cũng có thể xem là người lớn tuổi hơn mình.
Sunny thầm r*n r*.
"Sao lại dùng kính ngữ? Tôi cá là tôi nhỏ tuổi hơn cậu."
Tên trẻ tuối bị cầm tù dưới giếng lưỡng lự.
"Đợi đã, ông thật sự là người?"
Sunny mỉm cười kích động, cảm thấy đang có tiến triển.
"Đúng. Thật sự."
Giọng nói quay lại sau khoảng chục giây:
"Sao ông lại đến đây một mình vào giữa đêm? Tôi cũng không thấy nguồn ánh sáng nào cùng ông. Làm ơn đừng có giận dữ, ngài quái vật, nhưng đó không phải việc mà một con người sẽ làm. Có lẽ ông nên hoàn thiện câu chuyện tốt hơn trước khi đi ra ăn thịt những linh hồn trong trắng? Ừm, thì, chỉ là một lời khuyên thân thiện của tôi thôi."
Sunny thở dài.
"Rất buồn cười. Tôi có thể đi lại trong thành phố vào buổi tối vì Phân Loại của tôi cho phép núp trong bóng tối. Tôi cũng có thể nhìn xuyên bóng tối nữa. Mà sao cậu lại bị ở dưới giếng?"
Chàng trai trẻ chần chừ một lúc trước khi trả lời.
"Thường thì làm sao người ta rơi vào hoàn cảnh này? Một đám du côn quyết định trấn lột Ký Ức của tôi. Tôi lịch sự từ chối, và rồi như này đây. Chúng giữ tôi ở đây vài tuần rồi, thử mọi biện pháp để khiến tôi chuyển Ký Ức cho chúng. Nhưng phải nói là, những cố gắng của chúng thật sự vụng về, những kẻ này còn lâu mới so sánh được những fan cuồng lười biếng nhất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!