"Thức dậy, Sunless! Ác mộng của bạn..."
"Câm mồm!"
Cố níu kéo giấc ngủ say, Sunny rít lên và cứng đầu nhắm mắt chặt hơn nữa. Cậu đang ấm áp và dễ chịu nằm dưới chăn, trên một cái giường, nơi mà mọi vấn đề của thế giới này đều có vẻ không còn nghiêm trọng.
Trong một lúc, mọi thứ yên lặng.
'Vậy mới tốt chứ...'
"Thức dậy, Sunless! Ác..."
'Chết tiệt!'
Vung một tay ra khỏi chăn, Sunny triệu hồi một Ký Ức của mình. Ngay lập tức, một con dao giống kunai tam giác hơi giống chiếc lá xuất hiện trong tay cậu, rồi liền tay ném về phía giọng nói khó chịu mà không cần nhìn. Hụt mục tiêu, cây kunai va vào bức tường đá và rơi xuống đất.
Nhưng mà, giọng nói cũng đã yên lặng.
Sunny thở dài. Đã quá trễ. Cậu đã tỉnh mất rồi.
Ở một khoảng cách xa, những làn sóng đã bắt đầu va vào bức tường thành. Đêm đang đến, nên đã đến lúc phải thức dậy.
Mở mắt, Sunny ngồi dậy và nhìn quanh.
Căn phòng của cậu xinh đẹp và rộng rãi. Những bức tường đá được chạm khắc những họa tiết phức tạp, tạo thành một bầu không khí nghiêm trang và thanh nhã. Những món đồ nội thất được làm từ gỗ được đánh bóng, với vài miếng lung tung do chính Sunny gom nhặt từ nhiều nơi khác nhau.
Nhưng căn phòng lại không có cửa sổ, dù vậy vẫn có những giếng ánh sáng được khôn khéo ẩn nấp đây đó. Đáng buồn là hệ thống thiên tài dùng gương để thắp sáng căn phòng bằng ánh sáng mặt trời đã bị hủy diệt từ lâu, để bên trong chỉ còn lại bóng tối.
Sunny không quan tâm. Thật ra, đây là một đặc điểm mà cậu thích nhất về hang ổ bí mật của mình.
Bóng tối là người bạn thân của cậu.
Ngáp ngủ, cậu đứng dậy và xoa mắt, đuổi đi chút giấc ngủ còn sót lại. Mái tóc dài, dơ bẩn của cậu vướng víu trên mặt, nên cậu vuốt nó về sau.
'Làm bữa sáng.'
Nhưng đầu tiên...
Sunny di chuyển tay, kéo một sợi dây vô hình nối từ cổ tay cậu với cái đốc hình nhẫn của cây kunai. Con dao nhảy lên không trúng và rơi vào lòng bàn tay cậu. Chiêu này mất Sunny khá lâu để làm quen: ban đầu, cậu suýt mất vài ngón tay trong lúc cố học cách điều khiển lưỡi dao bay.
Đi về phía bức tường không có chạm khắc, cậu dùng thanh kunai để rạch một đường nhỏ vào tường đá. Quanh nó, có hàng chục đường tương tự như vậy, gom gọn gàng với nhau thành từng tổ năm cái.
Đã là bốn tháng kể từ khi Sunny đến thành phố ruồng bỏ, đáng ghét này.
Nhiều thứ đã xảy ra trong thời gian đó.
Tiên tri của Cassie hóa ra là đúng. Ở phía tây, họ thật sự đã tìm được một thành phố hoang tàn, rộng lớn, được bao bọc bởi những bức tường cao, với đám quái vật lang thang giữa đường phố. Và ở trung tâm thành thị, có một ngọn đồi và một tòa lâu đài tráng lệ ở trên đỉnh đồi.
Kì diệu là tòa lâu đài đầy người. Nhưng mà, họ không phải Người Thức Tỉnh, như cả ba người họ đã hi vọng. Thay vì vậy, họ, từng người một, đều chỉ là những Người Ngủ.
Vì ở trong lâu đài không có Cổng Dịch Chuyển.
Hàng trăm người
- những người đã sống sót trên Bờ Biển Bị Lãng Quên địa ngục này nhờ vào sức mạnh hoặc là may mắn
- đều bị kẹt ở đây mà không có hi vọng quay trở về thế giới thực. Không gì khác ngoài một nghĩa địa cho niềm hi vọng.
Nhớ lại những ngày đầu tiên mới đến lâu đài, Sunny không kiềm được bật cười. Ôi, cậu lúc đó ngu thật sự. Đầy hi vọng và niềm tin vào nhân loại... giờ thì cái lòng tin đó ở đâu hả? Cười như điên, cậu cong người và vỗ đầu gối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!