Chương 94: Nước đen

Có vẻ như, về khả năng thực hiện việc bất khả thi, thì Nephis còn đã xuất sắc hơn cả Sunny. Một Kẻ Mơ chiến thắng một con Bạo Chúa Thức Tỉnh đã là không thể tin nổi. Nhưng mà giết một con kh*ng b* Thức Tỉnh thì... họ phải định nghĩa lại từ "không thể tin nổi".

'Thảo nào Khả Năng Phân Loại của cô ta toàn năng như vậy.'

Bây giờ, cậu đã khá chắc chắn Phân Loại của Ngôi Sao Thay Đổi có Cấp bậc Thần Thánh, cũng giống như cậu. Như vậy sẽ giải thích được tại sao cô vừa có thể trị thương vừa có thể hủy diệt với những sức mạnh đáng gờm, một tổ hợp hiếm có không kém gì Điều Khiển Bóng của bản thân cậu.

'Xác suất để hai Người Ngủ có Phân Loại Thần Thánh xuất hiện gần nhau như vậy trong Cõi Mộng là bao nhiêu nhỉ?'

Gần bằng không. Có vẻ như cái Thuộc Tính [Định Mệnh] khó đoán của cậu đã lại vặn vẹo những sợi chỉ định mệnh lần nữa.

Sunny cảm thấy một cơn run rẩy chạy xuống sống lưng.

Cái Thuộc Tính vốn có của cậu vừa có thể là một lời nguyền tai hại vừa là một phúc lành phi thường. Nhìn sơ qua thì gặp gỡ Nephis có vẻ như loại sau. Nhưng mà nếu thật sự đây là kết quả của sự thao túng từ [Định Mệnh], thì nó có thể biến thành một thảm họa tồi tệ nhất ở cuối con đường.

Dù sao thì, một trong những ý nghĩa của Tên Thật của cô có thể dịch là Ngôi Sao Huỷ Diệt

Nỗi sợ hãi mà cậu đã cảm thấy ngay trước lúc họ rút kiếm chống lại nhau vẫn mới như in trong tâm trí Sunny.

Và có những thứ khác mà cô đã tiết lộ nữa...

Có vẻ như cô biết gì đó về [Giọt Ichor], vì cô đã thuận miệng gọi nó là một "Ký Ức Truyền Thừa". Điểm đó cho thấy Nephis biết nhiều hơn về Ma Pháp so với Sunny và công chúng. Có vẻ như có những bí mật mà chỉ những Người Thức Tỉnh ở tầng lớp cao hơn mới biết, và họ không muốn người ngoài biết đến.

Ba cái tên bí ẩn mà cô đã nói với cậu có thể là một bí mật như vậy. Và từ cuối cùng cô đã dùng lúc đó, hỏi cậu thuộc về "Lĩnh Địa" nào. Những "Lĩnh Địa" mà cô nhắc đến là gì? Quá nhiều câu hỏi...

Sunny bỏ ra nhiều giờ suy nghĩ về từng thứ trong chúng, cũng như lược lại những thông tin về Bờ Biển Bị Lãng Quên mà cậu đã gom góp được.

Con thuyền mai cua bay qua mặt nước đen, luôn tiến gần hơn về đường chân trời ở phía tây.

Không lâu sau đó, cậu đã cảm thấy được màn đêm sắp thở hơi cuối cùng. Ánh sáng hi vọng lóe lên trong tim Sunny.

Nhưng mà, đây là lúc vận may của họ cạn kiệt.

Thảm họa đến bất chợt, bạo lực ném họ vào hư vô mơ hồ. Lần này, Sunny còn không cảm thấy có thứ gì đến gần con thuyền. Nguy hiểm chỉ tự dưng xuất hiện, không cho cậu chút thời gian để phản ứng.

Một giây, mặt nước đen vẫn yên tĩnh và trong suốt. Giây tiếp theo, nó sôi sùng sục trong dâng trào, những cái xúc tu kinh tởm vươn ra và quấn lấy thân thuyền.

Sunny cố nhảy đứng dậy, nhưng vào khoảnh khắc đó, cả con thuyền bị giật mạnh sang một bên. Té ngã, cậu nghe tiếng kim loại r*n r* trong lúc bị bẻ cong và xé rách. Rồi nước muối mặn chát đã tràn vào miệng cậu.

Đứng dậy, cậu liếc thấy Nephis đứng phía trước con thuyền, thanh kiếm bạc tấn công cái xúc tu đang tiếp cận. Nhưng mà, không thấy gì trong bóng tối, cô không nhận ra một mối nguy hiểm khác. Một cái xúc tu khác vặn vẹo và quấn quanh người cô...

Rồi, còn không có lấy một tiếng hét, cô biến mất. Bị lôi xuống biển sâu tăm tối, không có chút hi vọng quay lại. Tất cả những gì còn lại là thanh trường kiếm vẫn mắc vào đống thịt hình củ hành của cái xúc tu khổng lồ.

Sunny kinh ngạc trợn tròn mắt.

'Không, không, không,... không thể nào...'

Thân thuyền làm từ mai cua lúc này bị bóp nát và xé thành từng mảnh, ném cậu vào dòng nước đen lạnh lẽo.

Trong một chốc, Sunny bị cái lạnh làm choáng váng. Rồi, quấn cái bóng quanh thân thể, cậu bơi lên, cố đến bề mặt nước. Không lâu sau đó, cậu lên đến nơi và bắt đầu quay quanh, cố tìm kiếm thứ gì đó... bất cứ gì... để cho cậu chút hi vọng.

Nhưng mà quanh đó không có gì, chỉ có làn sóng nhấp nhô và những cái xúc tu vặn vẹo.

Ngoại trừ...

Ở phía xa, Sunny nhận thấy một hình dạng mơ hồ nhô lên khỏi mặt nước. Cậu nheo mắt, cố nhìn rõ nó là gì. Rồi, tim cậu lỡ một nhịp.

Cách vài trăm mét, một cái tay bằng đá khổng lồ vươn lên mặt nước biển, lòng bàn tay mở ra như muốn ôm ấp bầu trời. Bàn tay thon gọn và tinh tế, được điêu khắc bởi một nhà điêu khắc không rõ, nhưng đảm bảo phải có kĩ thuật điêu luyện đến phi nhân loại. Nếu như Sunny không biết rõ hơn, cậu đã cho rằng đó là một bàn tay thuộc về một sinh vật sống thực thụ.

Nhưng tất cả thứ đó lúc này không quan trọng. Lúc này cậu chỉ biết cậu có cơ hội sống sót.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!