l**m môi, Sunny cẩn thận lựa lời:
"Không phải... không phải như cô nghĩ, Neph. Chúng ta đang bị dính bẫy của Cây Hồn. Nó không phải nhân từ... nó không phải bảo vệ chúng ta. Sự thật là trái ngược. Nếu không rời khỏi hòn đảo này, chúng ta sẽ biến thành nô lệ của nó, mãi mãi. Hoặc là đến khi nó tìm được thứ gì khác mạnh hơn và nuốt chửng chúng ta!"
Cô nghiêng đầu nhìn cậu với một biểu lộ không thể đọc được.
"Thôi nào, Nephis! Nhớ lại đi! Chúng ta đã nói về việc này rồi! Nguyên cái kế hoạch này là ý tưởng của cô đó!"
Trong một chốc, cậu cho rằng lời nói của mình đã đánh thức kí ức bị đánh cắp bên trong cô. Nhưng câu trả lời của cô phá tan hi vọng đó.
"Rời... rời khỏi cây đại thụ? Cậu mất trí rồi sao?"
'Chó chết!'
Ngôi Sao Thay Đổi giơ kiếm lên và nói bằng giọng khiến Sunny run rẩy.
"Thả Cassie xuống. Ngay."
Cậu lưỡng lự, suy nghĩ biện pháp tốt nhất. Rồi, cẩn thận đặt cô gái mù xuống đất.
"Được rồi. Tôi đã làm rồi đó. Thấy không? Bây giờ thì nghe tôi nói đi. Tôi có thứ rất quan trọng phải nói với cô..."
Trước khi cậu kịp dứt lời, Nephis biến mất khỏi tầm mắt cậu. Nhận ra mình sắp bị tấn công, Sunny chuẩn bị phòng ngự...
Nhung mà, kế tiếp đó, cậu đã nằm trên đất, mũi kiếm bạc chỉ vào cổ họng cậu. Ngôi Sao Thay Đổi đứng trên người cậu, ánh sáng nhợt nhạt cháy lên trong mắt cô.
'Ừm, đúng là... xấu hổ mà.'
Tất cả những rèn luyện, tất cả những kinh nghiệm chiến đấu mà cậu có được từ vô số trận chiến đẫm máu, tất cả sức mạnh mà cậu đã tích lũy... Sunny thật sự đã cho rằng cậu có cơ hội nếu phải đối đầu Nephis, thậm chí có thể thủ hòa. Nhưng rốt cuộc, cậu chỉ cầm cự được một giây.
Có người sẽ nói màn biểu diễn tệ hại này là một màn tháo mũ đầu hàng sớm.
'Đùa hay lắm thằng ngu! Giờ thì ngừng linh tinh và tập trung!'
Cảm nhận lưỡi kiếm thép lạnh lẽo, Sunny cố di chuyển ít nhất có thể. Cậu khá chắc là Ngôi Sao Thay Đổi sẽ không giết cậu trong máu lạnh, nhưng mà tốt nhất là đừng cho cô bất cứ lý do nào để làm việc cực đoan.
Dù sao thì, đầu óc Neph lúc này không bình thường.
Nhìn lên gương mặt không thay đổi, lạnh lùng của cô, Sunny di chuyển cổ họng và phẫn nộ hét lên:
"Aster, Song, Vale!"
Tay Nephis run rẩy, khiến một giọt máu chảy xuống cổ cậu. Mắt cô mở to, đầy sự ngạc nhiên và hoảng hốt. Rồi, một biểu lộ u ám hiện lên mặt cô.
Đè lên thanh kiếm, cô tiến lên một bước và dùng ánh mắt đâm xuyên cậu. Khi cô lên tiếng, giọng nói cô run rẩy, không kiềm chế nổi cảm xúc:
"Làm... làm sao cậu biết những cái tên đó? Cậu là ai?"
Sunny chớp mắt, ngạc nhiên không kém gì cô bởi phản ứng đó. Cậu tưởng rằng những từ kì lạ đó là một mật mã hay gì đó mà sẽ giúp cô gợi nhớ lại. Nhưng hóa ra, chúng không phải...
'Aster, Song, Vale... có nghĩa quái gì? Điều gì có thể khiến Nephis mất bình tĩnh? Phải là thứ gì đó quan trọng...'
Cố gắng ở yên hết sức, cậu cẩn thận liếc về lưỡi kiếm và trả lời thật lòng:
"Tôi còn không biết chúng là tên. Đó chỉ là những từ mà cô đã kể tôi biết trong trường hợp cô quên mất việc chúng ta cần làm. Cô nói nếu tôi dùng những từ này, thì cô sẽ nghe theo tôi."
Nephis lườm cậu không ngừng, một bóng mờ nghi ngờ hiện lên mặt cô trong một khoảnh khắc. Nó biến mất gần như ngay tức thì, thay thế bằng một sự quyết tâm nghiệt ngã. Nghiến răng, cô gằn lên:
"Cậu thuộc về Lĩnh Địa nào?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!