Part 9
[Trước nước đi đầu tiên]
"..... Nào, chúng ta xác nhận lại luật chơi một lần nhé.
Sora vừa nói vừa nhìn Clamy đang ngồi trên ghế phía đối diện bàn.
Cậu giải thích với Shiro, Steph, Jibril ở sau lưng mình cùng thiếu nữ tộc Elf đang ở sau lưng Clamy.
"Đây là trò chơi chia cắt [khái niệm cấu thành nên bản thân] thành ba mươi hai quân cờ..... [Othello]."
Sora cầm lấy một quân cờ hai mặt chia thành hai màu đen trắng đối lập, có khắc số đếm, nghịch nghịch trên tay, tiếp tục giải thích.
"Trên quân cờ có khắc số, càng tiếp cận 1 thì càng quan trọng. Ký ức, nhân cách, thân thể, đại loại là như vậy, đã hiểu chưa? Ngoài đó ra thì chỉ là cờ Othello bình thường. Thông qua đảo mặt quân cờ của đối phương.... Hai bên sẽ cướp đoạt [sự tồn tại] của nhau."
Đó chính là trò chơi do Sora nghĩ ra, Jibril cung cấp nguồn năng lượng và thiếu nữ tộc Elf xây dựng.
Sora nói rất đơn giản thoải mái nhưng luật chơi cực kỳ không bình thường này khiến tất cả mọi người đều phải thoáng rùng mình.
"Bên cạnh đó, việc xác định mức độ quan trọng sẽ tuân theo ma pháp của trò chơi, thứ tự ưu tiên được phản ánh theo tiềm thức bản thân mỗi người. Có nghĩa là, ngay chính người chơi cũng không biết quân cờ nào của mình đại biểu cho điều gì."
Bộ dạng cậu có vẻ rất thích thú, nhưng mà...
".... Không biết quân cờ nào bị ăn sẽ mất đi điều gì..... Có phải là rất kích thích không?"
Nhìn Sora nở một nụ cười gần như điên cuồng..... Clamy bình tĩnh đáp trả bằng ánh mắt lạnh lẽo.
"Bọn tôi muốn vạch trần vai trò thực sự của anh và kẻ đạo diễn đứng phía sau. Anh thì muốn khám phá hết các thủ đoạn của tôi và Elven Guld. Đây đúng là một trò chơi phù hợp với lợi ích của cả hai bên."
"Chính xác. Người thắng sẽ giành lại tất cả mọi thứ của mình..... còn kẻ thua sẽ không khôi phục lại được bất cứ điều gì."
Ý nghĩa của câu nói đó khiến cho Steph không khỏi cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy suốt dọc sống lưng.
".... Nếu [nhân cách] bị cướp mất rồi thua cuộc.... Ha ha, nhất định là sẽ rất thú vị đúng không?"
"À, còn một điểm nữa. Khác với cờ Othello bình thường, không được phép bỏ qua. Cho dù không có chỗ nào có thể ăn được quân của đối phương thì cũng bắt buộc phải hạ cờ. Đến nửa cuối ván cờ, khi không thể không hạ quân cờ có số thứ tự nhỏ thì sẽ thế nào đây..... Mà chắc các cô cũng đã hiểu rồi phải không?"
Nhưng Clamy tựa như không hề sợ hãi, sắc bén chỉ ra kẽ hở trong luật chơi.
"Vậy thì..... nếu [không thể tiếp tục] về mặt vật lý thì sẽ làm thế nào?"
Cũng tức là khi những thứ như năm giác quan, cơ thể người chơi, hoặc là ký ức liên quan đến trò chơi, vân vân, biến mất.
"Sẽ do đồng đội.... Bên phía tôi là Shiro và hai người này, bên phía cô là cô bạn tộc Elf kia. Vì thế, tất cả những người có mặt ở đây đều là người tham gia.... Tất cả cùng [Thề nguyền trước Minh ước] rồi bắt đầu trò chơi."
Thế nhưng, cho dù như vậy thì vẫn còn vấn đề.... Đó là.
"Nhưng nếu đã là tranh đoạt [tất cả] của nhau thì cũng sẽ có khả năng xảy ra tình huống đồng đội mất đi tất cả [ký ức liên quan đến bản thân], lúc đó sẽ thật sự [không thể tiếp tục] và trò chơi kết thúc. Bên nào có nhiều quân cờ hơn sẽ giành chiến thắng."
"Do phán xét thắng lợi cần có tính khách quan nên sẽ do bản thân bàn cờ tiến hành. Vậy đã được chưa?"
"Đã xong, tôi đã xây dựng thuật thức như thế rồi."
"Em cũng đã xác nhận lại, xin người cứ yên tâm, Master."
Thiếu nữ tộc Elf, đồng đội của Clamy, và Jibril lần lượt gật đầu xác nhận.
Ánh mắt Jibril mạnh mẽ phủ định khả năng khiến người ra lo lắng nhất..... "Không bị giở trò mờ ám."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!