Chương 37: Khởi Đầu/data Load (2)

"Đúng rồi… Không phải chỉ cần tôi biến thành phụ nữ là xong sao…"

Vương quốc Elechia, thủ đô Elechia, một giọng nói vang vọng khắp đại sảnh chính trong lâu đài hoàng gia.

Chủ nhân của giọng nói đó là một thanh niên với mái tóc đen bù xù, đang ngồi trên ngai vàng… Sora.

Trên áo có in dòng chữ [Tôi ♥ loài người], chính như ý nghĩa của chiếc vương miện phái nữ cong queo đang nằm trên cánh tay giống như một tấm băng tay, Sora là vua của Elechia.... cũng là vua của toàn bộ chủng tộc loài người tại thế giới Disboard.

Nghe cậu đột ngột lên tiếng, có ba người đồng loạt nhìn lại với ánh mắt kinh ngạc.

".... Sao cơ, cái loại vua kiểu gì mà lại ăn nói như thế..."

Một đôi mắt màu lam sáng, đối lập rõ ràng với mái tóc đỏ rực.

Stephanie Dora, tên thường gọi Steph.

Cô là cháu gái của quốc vương tiền nhiệm Elechia, dáng điệu đầy vẻ quý tộc, chỉ nhìn khí chất của cô là có thể thấy cô đã được giáo dục rất tốt.

Chỉ là trong trường hợp này, thái độ của cô với Sora hoàn toàn không có gì liên quan tới những chuyện đó cả.

".... Hóa ra là vậy, quả nhiên là Master, thật đúng là một ý tưởng đột phá."

Ở phía khác là một đôi mắt màu hổ phách mang theo vẻ cuồng nhiệt, ca tụng phát ngôn của Sora.

Cô là Jibril... Một thiếu nữ mỹ lệ như trong mộng ảo với mái tóc dài biến đổi màu sắc liên tục tùy theo ánh sáng phản xạ.

Hai cánh mọc ra từ bên hông, một vòng sáng liên tục xoay chuyển trên đầu thể hiện cô không phải con người mà là một Flügel.

Thuộc chủng tộc đứng hàng thứ sáu trong [Mười sáu chủng tộc] có trí tuệ tại thế giới này, khi nghe thấy Sora.... chủ nhân thuộc Imanity đứng hàng thứ mười sáu của mình lên tiếng, cô lại giống như nghe được lời răn dạy chí cao, hai tay đan lại, lĩnh ngộ ý nghĩa thật sự trong đó.

"Nếu như Master là nữ thì tất cả các tình huống R-18 đều có thể lấy lý do là đùa giỡn của tình bạn đồng giới quá thân thiết.... Ý của người là như vậy phải không ạ? Với sự anh minh của người, em chỉ có thể khâm phục bội phần."

Sora gật đầu vô cùng hài lòng, ánh mắt hướng về phía người cuối cùng.

"Tới đây... Em gái! Chơi trò chơi [Thề nguyền trước Minh ước] với anh nào! Sau đó chiến thắng em.

Người Sorra gọi là em gái, là một bé gái với đôi mắt đỏ như ruby đang ngồi trên đùi cậu.... Shiro.

Cô bé dùng một chiếc vương miện phái nam cặp mái tóc dài trắng như tuyết của mình lại, hiện tại mới mười một tuổi..

Em gái của Sora.... cũng tức là nữ vương của chủng tộc loài người, Shiro nhìn sâu vào mắt anh trai, khẽ nói.

"... Em nghĩ, là.... sẽ không, được..."

"Ủa? Tại sao? Món cược đã tuyên thệ trước [Mười Minh ước] nhất định phải được tuân thủ tuyệt đối đúng không? Giống như ép buộc Steph phải lòng anh hoặc như sở hữu Jibril, nếu như vậy thì chắc nữ tính hóa cũng phải làm được chứ?"

"Có thể xin anh không diễn tả lại cái hành vi xấu xa của mình một cách nhẹ nhàng như thế không?"

Người bị hại (Steph) gào lên.... Nhưng tại trường lại chẳng có ai tốt bụng lắng nghe tiếng than đau xót cô.

".... Nhưng mà rất đáng tiếc thưa Master, lần này ý kiến của Shiro

-sama là chính xác."

"Hả, tại sao?"

"Bởi vì chuyện theo nguyên lý là không thể thì sẽ không thể tuân thủ."

Thấy Shiro gật đầu tán đồng lời Jibril nói, Sora cuối cùng cũng đã hiểu...... Hóa ra là như vậy, nếu cẩn thận suy nghĩ lại thì đó cũng là chuyện đương nhiên thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!