Chương 33: Chiếu Tướng/checkmate (4)

Izuna ngồi trên ghế salon, vẻ mặt mơ màng, thất thần nhìn lên trần nhà, Ino thì trán nổi gân xanh giần giật.

Ở bên kia bàn, bốn người, đứng đầu là Sora, ngồi đối diện với họ.

"Vậy thì giờ có thể hỏi đám khỉ trụi lông đến đây để làm không?

"Ông biết đọc suy nghĩ người khác cơ mà, vậy có nói hay không cũng như nhau cả thôi."

"Đây là địa điểm ngoại giao, là nơi trao đổi bằng lời lẽ và giấy tờ, chuyện đó quá khó với lũ khỉ hay sao?"

".... Ông bác già, đừng có vì bị cháu gái đãi ngộ kém bọn tôi mà nổi nóng nhé, người lớn chút đi nào."

Khi nụ cười dần dần biến dạng trên gương mặt Ino thì Jibril càng mỉm cười ngọt ngào, nói.

"Master, tinh thần của tộc Werebeast là một tập hợp của các hội chứng tự ti, giống như làm bằng thủy tinh vậy, vừa mỏng manh vừa dễ tổn thương. Xin người đừng kích thích bọn chúng quá mức được không? Thật đáng thương quá đi mất."

Nụ cười trên gương mặt Ino cũng đã sắp sửa đến giới hạn rồi

Đúng đến lúc cân nhắc xem có nên dứt khoát mặc kệ hết mọi ràng buộc, đá đít đám người này ra ngoài hay không thì ông ta chợt trông thấy ánh mắt Sora...... Trong khoảnh khắc, Ino bất giác cảm thấy một luồng hơi lạnh dạy suốt dọc sống lưng.

Kẻ vừa mới cười đùa vô lối, ngớ ngẩn ngay một giây trước đó thôi, giờ đã biến mất tăm.

Ở đây, vào lúc này, là một kẻ tự tin tràn trề đến mức kiêu ngạo, tính toán tỷ mỉ không bỏ sót một bước nào.

Không thể phủ nhận được..... Đó chính là [Vua của một chủng tộc].

"Yêu cầu của tôi rất đơn giản... Hatsuse Ino."

Rồi, Sora nở một nụ người ngạo nghễ, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, nói.

"Giao quần lót của cháu gái ông cho tôi, tôi sẽ giao quần lót của Steph cho ông."

".... Cái gì!?"

"Ê con khỉ trụi lông chết tiệt, đừng có mà quá đáng nhé!?"

Đột nhiên trở thành tiêu điểm của câu chuyện, Steph và Ino gần như gào lên cùng một lúc.

Nhưng Sora lại có vẻ rất ngạc nhiên.

"Ủa, ông không thích của Steph à? Vậy của Jibril có được không?"

"Mệnh lệnh của Master luôn là niềm vinh hạnh của em."

Sora vừa nói dứt lời thì Jibril đã bắt đầu cởi quần lót.

Ino đưa một tay lên trán, giống như cố gắng kìm nén thứ gì đó lại, rít ra từng tiếng qua kẽ răng.

"Này, con khỉ. Nếu mi tới để làm trò thì mau biến...."

"Ối, nhưng mà không thể của Shiro được, tự nhiên lại đòi quần lót của bé gái mười một tuổi, sao ông bệnh quá vậy. Hay là.... Ông, ông muốn của tôi sao!? Eh~ Cái đó có hơi... Cho dù là người rộng rãi như tôi cũng sẽ cảm thấy...."

Ino đã sắp sửa nổ tung như núi lửa phun trào, nhưng Sora vẫn tiếp tục lải nhải.

"Này ông bác, thật sự không được sao? Tôi đang tạo điều kiện để ông có thể kết thúc mọi việc bằng quần lót của Izuna mà?"

"Khốn kiếp.... Nếu mi không muốn nói ra ý đồ thật sự thì mau cút...."

Ino đưa tay ôm trán, có vẻ là đã đau đầu lắm rồi....... Nhưng Sora bỗng như một con bạc vừa thắng được ván cược của cả cuộc đời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!