Mọi người bước ra khỏi chiếc thang máy nồng nặc mùi thuốc súng, bước vào tầng 60.
Bộ dạng Steph như đã hoàn toàn kiệt sức, được dẫn tới một sảnh lớn giống như phòng khách, cô lập tức ngồi phịch xuống ghế không chút ý tứ gì.
"Mệt, mệt chết mất thôi..."
Về chuyện này thì Sora hoàn toàn đồng cảm với cô nhưng cậu chỉ chú tâm quan sát xung quanh.
".... Vậy giờ tôi sẽ đi mời Hatsuse Izuna tới, xin các vị chờ ột lát."
Ino cúi đầu chào, bước vào phòng trong.
Nhìn ông ta rời đi, Steph cũng bắt chước Sora bắt đầu ngó nghiêng quan sát trong phòng một lượt.
"..... Nhưng phải thừa nhận là nơi này thật sự rất hào hoa, khiến người ta cảm nhận được rõ ràng khoảng cách đến từ sức mạnh văn minh."
Căn phòng này được chế tác bằng đá cẩm thạch cùng các loại vật liệu mà chỉ nhìn qua cũng đủ biết là thuộc loại quý hiếm.
Ghế salon bọc da, bên trong còn có cả lò xo.
Thế nhưng điều Sora tìm kiếm cũng không phải những thứ đó.
"À mà xin hỏi, Master, người làm thế nào liên lạc được với tộc Werebeast vậy?"
".... Jibril, cô không thấy là chẳng ai nhắc tới chuyện này sao?"
"Thật vô cùng xin lỗi, khác với tộc Werebeast có thể đọc được suy nghĩ người khác, em cảm thấy rất tò mò về chuyện đó."
Sora lập tức hiểu rõ.
Jibril nhìn thấy [chưa biết] treo trước mắt.
Cũng chẳng khác nào ngựa trông thấy [cà rốt] lơ lửng trước mặt.
"........ Xem này."
Đưa ngón trỏ đặt lên môi, Sora lấy ra một thứ.... Điện thoại di động.
Đó là một bức ảnh được chụp thông qua ống ngắm quang học, kết hợp với phần mềm ứng dụng tạo độ phân giải cao, mở rộng tiêu cự đến mức tối đa.
Trong ảnh miễn cưỡng có thể trông thấy bóng dáng một người đàn ông trung niên...... Cũng tức là, chỉ có như vậy thôi.
Kỳ thực, Sora không hề thật sự trông thấy hình dạng Ino.
Chẳng qua chỉ là tình cờ tại hướng đưa máy ảnh lên chụp có một bóng người tựa như đang nhìn về phía mình.
Thế là cậu giả định rằng người đó có thể trông thấy mình và hoa tay múa chân một chặp.
Nói theo cách khác..... thuần túy là bốc phét.
Hóa ra là như vậy, đúng là rất thú vị... Jibril nói.
Có điều....
(Đối phương là tộc Werebeast có thể đọc được suy nghĩ, tại sao lại phải dùng trò bốc phét như vậy?)
Mà có vẻ ông ta cũng thật sự không biết chuyện thư từ không được chuyển tới nơi..
Trong khi Jibril đang suy nghĩ về những chuyện đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!