Trở về thư viện.
Sora ôm đầu ủ rũ, khoanh chân ngồi trên ghế.
Từ nãy đến giờ chỉ nghe thấy cậu thở vắn than dài.
Tại vị trí cố định trên đùi cậu, Shiro đang lo lắng nhìn Sora.
".... Anh... không sao, chứ....?"
"... Ừ không sao, xin lỗi nhé Shiro, anh chỉ cảm thấy có chút tuyệt vọng thôi."
Dù không muốn làm em gái phải lo lắng nhưng Sora vẫn không thể không nói.
"Ban đầu anh nghĩ quốc vương tiền nhiệm chỉ hơi ngu ngốc chút thôi, bây giờ có vẻ phải là loại sâu rượu mụ đầu mới đúng..."
Ha
~~Nhưng nghe thấy cậu nói vậy, Steph lập tức nhảy dựng lên.
"Điều... điều anh vừa nói thật sự rất vô lễ đấy!?"
Cô đập tay đánh rầm một cái xuống chiếc bàn trước mặt Sora.
"Lúc trước Sora cũng đã nói, quyết định của ông nội là chính xác cơ mà!!"
Nhưng Sora chỉ thở dài
~~ sườn sượt.
".... Lấy một nửa đất nước ra đánh cược, ngớ ngớ ngẩn ngẩn vứt bỏ đi hết, cậu bảo tôi phải bào chữa thế nào đây?"
Cậu đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, về hướng [lãnh thổ bị đoạt mất] vừa quan sát lúc nãy.
"Diện tích đất đai như vậy có thể phát triển bao nhiêu nông nghiệp và công nghiệp? Nếu không phải ông nội Steph cũng giống như đám quý tốc ngu ngốc đó, đánh bạc đến tận cái quần lót cuối cùng, thì diện tích đất nước phải rộng gấp đôi hiện tại rồi!"
"Đó, đó là...!!"
Giống như đã mở miệng thì không thể dừng lại được nữa, Sora tiếp tục oán thán.
"Argggggg.... Thật đúng là ông nội của cậu..... Tin tưởng vào cái thứ gọi là [may mắn], nghĩ rằng cứ đánh loạn lên rồi cũng sẽ có lúc thắng được hay sao?.... Đối thủ là [quốc gia] cơ mà.... Chẳng nhẽ ngay cả điều đó ông ta cũng không hiểu nổi sao?"
... Đúng vậy, trò chơi giữa các cá nhân và [quốc gia đối chiến] là hai chuyện hoàn toàn không cùng một tầng thứ.
Người đại diện toàn quyền, cũng chính là người tiếp nhận gửi gắm tính mạng của người, dùng tính mạng của những người đó làm đảm bảo để tham gia trò chơi.
Đó chính là quốc gia đối chiến.... [Đánh cược quốc gia].
Đó là [Chiến tranh quốc gia toàn diện] mà các chủng tộc, đất nước phải dốc cạn hết trí tuệ, dùng hết mọi sách lược để tiến hành.
Nhưng ông ta lại đi khiêu chiến đối thủ đã phòng ngự nghiêm mật chờ sẵn đến tám lần...
"Chẳng lẽ còn có cách giải thích nào nhiều thiện ý hơn [say rượu váng đầu] sao?"
Nhưng Steph hai vai run rẩy, đầu cúi gằm, khó khăn lắm mới thốt lên được.
"Ông nội... thật sự... chơi trò chơi, rất kém..."
Nhưng mà... Cô vụt ngẩng đầu lên, hét lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!