"... Ngon, quá..."
Từ con đường trung tâm Elechia, xuyên qua mấy ngõ nhỏ đan xen ngoắt ngoéo, tới trước cửa một thư viện.
Tại một quán cà phê trước cửa thư viện, Sora và Shiro đang vừa đọc sách vừa hưởng thụ bánh donut (1) và nước trà.
"Trong hoàn cảnh lương thực thiếu thốn, nhà hàng đã có các ý tưởng sáng tạo để bù đắp lại.... Nhưng mà đúng là khó có thể yên tâm được với mức độ dự trữ như hiện nay."
Họ uống hồng trà pha trong quán cà phê, bánh donut thì mua tại một quầy hàng bày trong quảng trường cách đường trung tâm một đoạn.
Nhưng họ không hề cảm nhận đươc không khí náo nhiệt đáng ra phải có tại quầy hàng đó.
Sắc mặt của chủ quầy hàng cũng không có chút lạc quan nào.
Đó có thể gọi là hình ảnh phản chiếu tình cảnh của Elechia lúc này.
Theo những tài liệu đang có, nếu đổi thành thế giới trước kia của hai người Sora thì hiện tại đã phát sinh bạo động, cướp bóc ở khắp nơi rồi.
Nhưng, càng đáng lo hơn là...
"Vậy thì, tính hình thế nào, Shiro?"
"... Ưm. Vẫn chưa.... Có, kết quả..."
"Quả nhiên là vậy. Thật là, phải làm thế nào đây? Quốc gia này đúng là có vấn đề."
".... Thứ có, vấn đề, là....."
"Thần kinh của hai người ấyyyyyyyyyyyyyyyy!"
Một người thét lên thảm thiết, hai vai run run, không ngừng thở dốc, đó chính là Steph (chó).
"A, Steph. Cậu đi đâu nãy giờ đấy? Bọn tôi tìm cậu mãi!"
" "A" cái gì, "A" là có ý gì chứ? Không lẽ hai người chỉ đơn thuần quên mất tôi sao!? Bắt tôi đeo vòng cổ, dây thường, ăn mặc như loài chó, tiếp đó vứt bỏ ngoài đường mặc kệ. Kết quả lý do không phải muốn bắt nạt hay trêu chọc gì tôi mà chỉ thuần túy quên mất thôi sao!?"
Steph nước mắt lưng tròng, gào lên.
Cô bám lấy chân Sora, rên rỉ giống như đang cầu khẩn.
"Xin anh! Đây là yêu cầu duy nhất của đời tôi đấy, cho tôi đánh anh một phát đi! Cầu xin anh đấy!!"
"Không, không phải.... Shiro bị hương thơm làm cho cho~~áng váng hết cả. Tôi không thể bỏ tay Shiro ra được, cứ nghĩ là Shiro đã cầm chắc dây.... đến khi tôi nhận ra thì Steph đã biến mất rồi....."
".... Steph, xin lỗi nhé.... Ngồi xuống."
Shiro giơ ngón cái, vừa ăn donut vừa ra lệnh cho cô, Sora cũng chêm lời vào:
"Ừm thôi, Shiro cũng không có ác ý gì mà, thứ lỗi cho em ấy nhé."
"Ra lệnh phải ngồi xuống, tiếp đó còn bắt tôi phải cảm nhận thành ý trong lời [xin lỗi] của hai người, thế này không phải bạo lực thì còn là gì nữa!?"
Bị ra lệnh ngồi xuống như một chú chó, Steph chỉ vào Sora, gào lên:
"Anh phải cho tôi biết lý do tôi thua cuộc!! Nếu không tôi không thể chịu đựng nổi chuyện này!!"
"Hử.... Cậu không yêu cầu xóa bỏ mệnh lệnh mà lại yêu cầu giải thích à?"
....... A?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!