Vương quốc Elechia. Thủ đô Elechia.
Liên tiếp thất bại trong các cuộc [Đánh cược quốc gia], hiện tại thành phố này đã là thành trì cuối cùng của chủng tộc loài người.
Bên trong lâu đài hoàng gia nằm ở trung tâm thành phố, một thiếu nữ đang loạng choạng bước đi giữa hành lang.
Stephanie Dora.
Cô là cháu gái của quốc vương tiền nhiệm, là một thiếu nữ với mái tóc đỏ, đôi mắt xanh lam, xuất thân cao quý...... Mặc dù nói vậy nhưng.
Hai tròng mắt thâm quầng cùng bước chân nặng nề để lộ ra vẻ mệt mỏi kiệt sức khiến cho khí chất bình thường của cô bây giờ cũng hơi thoáng ảm đạm.
Trên mặt cô nở một nụ cười kỳ lạ, tay cầm một bộ bài tây, nghiêng nghiêng ngả ngả đi về phía phòng ngủ của [quốc vương], bộ dạng giống như là... một bóng ma.
"Hừ, hừ hừ hừ.... Hôm nay là ngày công lý được thực thi."
Sau một đêm thức trắng, ý thức giống như sắp bị mặt trời mới mọc cắt đứt.
Stephanie.... Tên thường gọi, Steph nở một nụ cười nguy hiểm.
".... Sora, anh dậy rồi chứ nhỉ! Trời sáng hẳn rồi!
Cộc, cộc, cộc.
Steph tay cầm bài tây, lấy chân gõ cửa, gọi thẳng tên tục của [Đức vua].
Thế nhưng...
[Đinh~! Người bạn muốn gặp hiện tại không có mặt.]
".... Hả?"
Tiếng đáp lại trong phòng không phải giọng của [Vua].
Đó là một giọng nói tổng hợp, thuộc phái nữ, vô cùng [phẳng lặng], không hề có nhấn nhá, lên xuống gì cả.
[Xin mau chóng rời khỏi cửa phòng, tuyệt đối không được tự tiện tiến vào bên trong.]
".... Sora, anh đang đùa tôi đấy à?"
[Không phải, tôi đang vô cùng nghiêm túc.]
"Arrrggg~ Thật là! Tôi vào bây giờ đây!"
Dù sao thì hắn ta cũng chắc chắn là đang ở bên trong chơi game.... Không, phải nói là là ngoài chơi game ra, hắn chẳng còn có việc gì khác để làm nữa.
Cảm giác bực bội do thiếu ngủ hoạt động giống như một chất kích thích.
Khiến cô có đủ dũng khí, đá mạnh cửa bước vào… Nhưng mà.
Thực tế khi Steph thật sự đạp cửa bước vào trong phòng ngủ của quốc vương, cảnh cô nhìn thấy là....
"Xin lỗi, thật sự xin lỗi, không phải là tôi cố ý làm trò mà là hiện tại thật sự không tiện, tôi thật sự không cố ý mà, xin lỗi, rất xin lỗi!"
... [Vua] đang ôm đầu nằm cuộn tròn trên giường, không ngừng xin lỗi.
Bộ dạng vô cùng đáng thương, đủ khiến người ta phải rơi nước mắt, cậu thậm chí đang sợ hãi đến mức run bần bật.
Nhưng Steph đã từng trông thấy cảnh tượng này rồi, cô nhìn qua căn phòng một lượt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!