"..... Này, thật sự mặc như vậy là được à?"
"Đúng thế. Từ xưa tới nay, vua chúa sử dụng y phục xa hoa rực rỡ bao bọc thân thể thông thường đều là để che giấu sự nông cạn bên trong, hoặc là để mình trông có vẻ béo tốt một chút nhằm tự thỏa mãn bản thân mà thôi. Nhà vua không những là hình mẫu của dân chúng mà còn cần phải là mục tiêu để họ phấn đấu.... Vì thế sự kính yêu của nhân dân là phải do bản thân tự giành được."
"... Lại, tiếp tục.... ngụy biện..."
"Ừm, nói chính xác ra thì, thực chất là do mặc thế này mới có thể giúp tôi bình tĩnh được nhất."
"Haizzz... Rồi, tôi hiểu rồi. Nhưng mà còn đầu tóc gì gì đó, mấy tiểu tiết ấy vẫn phải chỉnh trang lại một chút đi."
Thủ đô Elechia... Quảng trường phía trước lâu đài hoàng gia.
Bước ra ngoài ban công lâu đài là có thể trông thấy, đó là một quảng trường rộng lớn như quảng trường San Marco ở Venezia.(4)
Hiện tại, khắp quảng trường đã tràn ngập người đứng chờ đợi.
Hàng vạn.... hàng chục vạn người đang tụ tập ở đây.
Để nghe bài diễn thuyết của quốc vương mới, thậm chí cả những con đường nối tới quảng trường cũng đầy chật người.
Thể hiện sự thất vọng với quốc vương đời trước, người bị gọi là ngu vương.
Thể hiện mong muốn nắm lấy một tia hy vọng le lói lóe lên từ đáy vực sâu tuyệt vọng của chủng tộc loài người.
Thể hiện sự tò mò với hai anh em đã chính diện đánh bại gián điệp của tộc Elf... Cũng tức là đánh bại ma pháp.
Trên ban công lâu đài, nơi tụ hội ánh mắt mong đợi của toàn bộ loài người...
Có hai bóng người bước ra.
Đó là một nam một nữ.
Một thanh niên mình mặc áo phông in dòng chữ [I ♥ ] (5) và quần bò.
Mái tóc đen bù xù, hai mắt thâm quầng.
Một cô bé với mái tóc dài màu bạch kim và làn da trắng như tuyết.
Mình mặc đồng phục thủy thủ, hai mắt đỏ rực như ruby.
Vương miện mà hai người đang mang thể hiện rõ địa vị vua và nữ vương của họ...... Chỉ có điều.
Cậu thanh niên bẻ cong quẹo vương miện (tiara) dành cho nữ, đeo vào bên tay như một tấm băng vải.
Còn cô gái thì dùng vương miện dành cho nam như một cái cặp, kẹp phần tóc mái trước vuốt ngược ra sau lại....
Hai người tự đưa ra kiểu trang phục có thể làm người ta dễ dàng liên tưởng tới cảnh Steph thay quần áo cho họ sẽ phải hét lên thảm thiết đến thế nào.
Trong kiểu cách ăn mặc tùy tiện quá mức đó.
Đứng trước người dân đang hoàn toàn ngây ngốc trước mắt, thanh niên... Cũng tức là Sora, cất tiếng nói.
"A.... Ờ, ừm~ ừ,. À... Rất vui được gặp các vị."
"... Anh, giờ đang, căng thẳng. Đúng là hiếm thấy."
"..... Trật tự đi. Em biết rõ hội chứng sợ đám đông của hai anh em mình thế nào rồi cơ mà. Bình thường chẳng qua là cố kìm nén thôi."
Shiro tránh khỏi ánh mắt mọi người, khẽ nắm lấy tay anh trai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!