Ánh sáng chiếu vào phòng bếp, làm những sợi lông tơ nhỏ trên má Thẩm Chiếu Nguyệt đều rõ ràng có thể thấy được.
Yết hầu Văn Yến Tây khẽ nhúc nhích: "Tùy cô."
Giọng nói tuy trầm thấp, nhưng mang theo vài phần cưng chiều không dễ phát hiện.
Thẩm Chiếu Nguyệt tức khắc mặt mày hớn hở, như là được bảo bối gì vậy.
Cô lại gần chút, cố ý dùng giọng hơi thở nhẹ nhàng gọi một tiếng bên tai anh: "Yến Tây ~"
Âm cuối được kéo lên, mang theo sự mềm mại đặc trưng của miền nam.
Tiếng gọi này giống một mảnh lông chim, nhẹ nhàng lướt qua trái tim Văn Yến Tây.
Anh bất động thanh sắc cho thêm muỗng nước vào nồi, hơi nóng bốc lên làm tai anh hơi ửng hồng.
________________________________________
Ngày mới tờ mờ sáng, Thẩm Chiếu Nguyệt nhớ việc sáng nay phải đi viện vệ sinh trình diện, Văn Yến Tây vừa đến gõ cửa, cô lập tức mở bừng mắt.
Thẩm Chiếu Nguyệt vừa chạm đất liền bật chăn nhảy xuống giường, động tác nhanh nhẹn như một chú thỏ con.
"Sau này, tôi cũng có thể cùng chú nhỏ đi đến đơn vị, trên đường còn có bạn đồng hành!" Lúc cùng nhau ra cửa, Thẩm Chiếu Nguyệt cười khúc khích ngẩng đầu nhìn về phía Văn Yến Tây.
Nắng sớm xuyên qua cửa sổ chiếu vào, mạ lên mặt cô một tầng sắc ấm dịu dàng, tôn lên khuôn mặt cô đặc biệt sinh động.
Văn Yến Tây nhìn nụ cười tươi tắn của cô, nhất thời có chút ngây người.
Được đồng hành như vậy, là trải nghiệm anh chưa từng có trong hơn hai mươi năm đời lính.
"Đi thôi, tôi chuẩn bị xong hết rồi!" Thẩm Chiếu Nguyệt từ trong phòng cầm ra một cái hộp t.h.u.ố. c nhỏ.
Bên trong đặt một bộ kim châm cô lấy ra từ không gian, và một ít d.ư.ợ. c liệu.
Đáng tiếc thời gian vào viện vệ sinh quá sớm, d.ư.ợ. c thảo trong không gian của cô còn chưa kịp trồng xong.
"Ừm." Văn Yến Tây lúc này mới thu hồi ánh mắt, giọng nói trầm hơn ngày thường vài phần.
Thẩm Chiếu Nguyệt lại hồn nhiên không hay biết, nhảy nhót đi theo phía sau anh, trong miệng còn ngân nga khúc hát nhỏ không thành điệu.
Đoạn đường từ khu gia đình đến đơn vị không tính là xa, ven đường không ít chiến sĩ cũng đang chạy đến sân huấn luyện.
Gió nhẹ phất qua, bên tai Thẩm Chiếu Nguyệt truyền đến tiếng xì xào bàn tán nhỏ.
"Mau nhìn, cô gái thật xinh đẹp!" Một chiến sĩ trẻ tuổi nhịn không được thấp giọng kinh hô.
"Tôi chưa từng thấy qua phụ nữ xinh đẹp như thế!" Một chiến sĩ khác mắt đều nhìn thẳng, bước chân vô thức chậm lại.
Thẩm Chiếu Nguyệt có thể rõ ràng cảm nhận được ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ tới, những ánh mắt đó như dính trên người cô, sao cũng không dời đi được.
Cô bước nhỏ lại gần bên cạnh Văn Yến Tây một chút.
"Mau đừng nhìn!" Đột nhiên, một lính già hạ giọng quát lớn: "Không thấy bên cạnh cô ấy còn đi theo Đoàn trưởng Văn sao?"
Lời này giống như một chậu nước lạnh dội xuống, tất cả chiến sĩ đồng loạt rùng mình.
Lúc này bọn họ mới chú ý tới, đứng bên cạnh mỹ nhân, đúng là cái tên Diêm Vương mặt lạnh Văn Yến Tây kia.
Giờ phút này anh mặt không biểu cảm, cả người tản ra hàn khí người sống chớ gần, ánh mắt sắc bén đến có thể gi·ết người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!