Chương 41: (Vô Đề)

Đánh giá: 10 / 1 lượt

Sau bữa tối, Thẩm Chiếu Nguyệt thoải mái dễ chịu ngâm mình trong nước ấm.

Tháng sáu ở khu gia đình oi bức khó chịu, tắm rửa xong sẽ thoải mái hơn rất nhiều.

Khi cô lau mái tóc ướt đẫm đi ra, gương mặt còn ửng đỏ do hơi nóng bốc lên, giống như quả đào chín mọng.

"Chú nhỏ, tôi tắm xong rồi, anh có thể đi tắm." Cô vừa nghiêng đầu lau ngọn tóc, vừa thuận miệng nói với Văn Yến Tây.

Động tác giơ tay vô tình kéo vạt váy ngủ lên, lộ ra một đoạn bắp chân trắng nõn như ngọc, dưới ánh đèn mờ ảo phản chiếu ánh sáng của ngọc trai.

"..." Văn Yến Tây nghe vậy ngẩng đầu, tầm mắt vừa lúc dừng lại ở đôi chân thon dài kia.

Tóc cô rất dài, cho dù vừa rồi đã lau một hồi lâu, nhưng vẫn có bọt nước nhỏ giọt theo đuôi tóc, thậm chí có giọt nước đọng lại trên bắp chân cô, rồi men theo mắt cá chân mảnh khảnh chảy xuống, để lại vài vệt sẫm màu trên sàn gỗ.

Yết hầu anh vô thức lăn động một chút, đột nhiên cảm thấy đêm hè này còn khô nóng khó chịu hơn cả mặt trời chói chang trên sân huấn luyện.

"Ừm." Anh đáp khẽ, động tác đứng dậy nhanh hơn ngày thường vài phần, vải quần quân phục cọ xát phát ra tiếng động rất nhỏ.

"Chú nhỏ, anh chưa múc nước ấm!" Thẩm Chiếu Nguyệt đột nhiên gọi anh lại.

Thời đại này không có máy nước nóng, nước ấm để tắm đều là sau khi ăn cơm xong, dùng lửa thừa từ bếp lò từ từ đun nóng.

"Tôi không cần." Văn Yến Tây không quay đầu lại, sợ nhìn thấy đôi chân kia lần nữa sẽ làm đêm hè này trở nên càng thêm khó khăn.

Giọng anh khàn hơn ngày thường, bóng lưng quay về phía cô dưới ánh đèn có vẻ đặc biệt cao lớn.

"?" Thẩm Chiếu Nguyệt chớp chớp mắt, hàng mi dài rủ xuống một bóng râm trước mắt: "Anh toàn dùng nước lạnh tắm à?"

"Quen rồi." Văn Yến Tây không quay đầu đáp, ba bước cũng làm hai bước đi vào phòng tắm.

Sau khi cửa phòng tắm đóng lại, rất nhanh truyền đến tiếng nước chảy xào xạc.

"Chậc chậc," Thẩm Chiếu Nguyệt bĩu môi, lẩm bẩm nhỏ giọng: "Quân nhân đúng là thân thể tốt..."

Thẩm Chiếu Nguyệt rất chú trọng dưỡng sinh, dù thời tiết có nóng đến mấy cũng kiên trì dùng nước ấm tắm.

Theo cô thấy, tắm nước lạnh dễ làm hàn khí xâm nhập cơ thể, chờ lớn tuổi sẽ dễ bị phong thấp! Ngoài ra, cơ thể con gái vốn dĩ là thiên về tính hàn, nếu không bảo vệ tốt, sẽ gây tổn thương rất lớn đến các chức năng cơ thể.

Mẹ cô đã nói với cô điều này từ nhỏ, rằng con gái nhất định phải chú trọng giữ ấm.

Nhưng chú nhỏ là đàn ông huyết khí phương cương, dương khí trên người quá vượng, hơn nữa mỗi ngày lại huấn luyện ở đơn vị, nếu dùng nước ấm tắm rửa phỏng chừng sẽ bị nóng nổ tung đi? Thẩm Chiếu Nguyệt nhún nhún vai, tiếp tục lau tóc, không chú ý tới tiếng nước trong phòng tắm đột nhiên tạm dừng trong một khoảnh khắc.

Cách ván cửa, Văn Yến Tây đang dùng nước lạnh cọ rửa cơ thể nóng lên, bọt nước theo cơ lưng rắn chắc của anh lăn xuống, nhưng làm sao cũng không dập tắt được ngọn lửa khô nóng vô danh trong lòng.

Bình thường hai phút là có thể giải quyết xong, Văn Yến Tây hôm nay lại tắm rất lâu.

Cho đến khi da thịt nổi lên cảm giác lạnh, anh mới tắt vòi nước, thở ra một hơi thật dài.

Chờ anh tắm xong đi ra, Thẩm Chiếu Nguyệt đã cuộn tròn trên ghế sô pha bên ngoài xem sách y học.

Nghe thấy động tĩnh, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua ——

Người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng, mái tóc đen ướt đẫm còn đang nhỏ nước.

Bọt nước theo đường cằm sắc cạnh chảy xuống, lăn qua yết hầu nhô lên, cuối cùng hoàn toàn chìm vào sâu trong cổ áo.

Vải mỏng bị hơi nước thấm đến nửa trong suốt, ôm sát vào bờ vai rộng và lưng dày, phác họa ra đường nét cơ bắp rõ ràng.

Ánh mắt Thẩm Chiếu Nguyệt vô thức di chuyển theo đường cong đó:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!