Mấy năm sau ——
Hôm nay là tiệc sinh nhật mười tuổi của Lục gia tiểu công chúa Lục Phù Tang.
Tiệc sinh nhật của tiểu công chúa đã chuẩn bị hết thảy, nhưng tiểu công chúa lại không muốn, cô bé cảm thấy náo nhiệt vậy không giống tiệc của mình nên cô bé thương lượng với ba mẹ, sau cùng chỉ tổ chức sinh nhật mời bạn học của mình và anh em nhà họ Lâu là Lâu Nhật Lâm và Lâu Thần Hi.
Lâu Tư Trầm cùng Tần Mộ Sở cũng gác lại mọi việc để đi ăn sinh nhật của Diên Vĩ tiểu công chúa.
Lâu Nhật Lâm lúc này đã sắp thành niên, là chàng trai mười lăm sáu tuổi, tính trẻ con chưa hoàn toàn hết, nhưng mà so với đám trẻ mười tuổi tất nhiên là không hợp nhau, nếu không phải cha mẹ bảo phải đến thì cậu tất nhiên là cự tuyệt tham gia.
Vui mừng nhất là Lâu gia tiểu công chúa
- Thần Hi. Cô bé cùng Phù Tang tuổi sàn sàn nhau, chơi với nhau thân thiết từ bé. Sinh nhật Phù Tang cô bé tự tay làm cho bạn một món quà tràn ngập thành ý.
Chính là một cái thẻ cài sách, bên trong có một đóa hoa phù tang
Đóa hoa này là do cô bé tự hái từ năm trước, rồi phơi khô, xong mới ép lại làm thành thẻ cài sách.
Lễ vật tuy nhỏ, nhưng thật sự đóa hoa này mang theo tất cả tâm tư của cô bé.
Lúc Phù Tang nhận được thẻ cài sách này thì thật sự cao hứng kinh khủng.
"Thần Hi, hôm nay tớ có nhiều quà vậy, nhưng có cậu là có tâm nhất thôi! Cậu không biết quà của người khác chán tới cỡ nào đâu!"
Phù Tang coi món quà của Thần Hi như bảo bối ôm vào trong ngực, tiếp tục hưng phấn nói: "Quà của các bạn đều do ba mẹ chuẩn bị, không phải váy thì là đồ chơi, còn có người tặng cả nhà!!! Cậu nói có quá khoa trương không?"
Nghe được Phù Tang khen quà của mình, Thần Hi đắc ý, "Tớ đương nhiên là tốt nhất! Quà này tớ chuẩn bị mất gần một năm đó! Bất quá, quà cũng có công của anh trai tớ. Là do anh nhắc tớ đó!"
"Đúng rồi, anh Nhật Lâm có tới sao? Sao không thấy?"
"Có tới! Nhưng chúng ta đều là trẻ con, sao anh ấy lại chơi cùng chứ! Chắc đang cùng ba mẹ tớ ở ngoài đại sảnh!"
Thần Hi nói, quay đầu về hướng đại sảnh nhìn nhìn.
"Thần Hi, tớ với cậu nói lén cái này đi…"
"Chuyện gì thế?"
Tiểu Phù Tang kéo Thần hi tới một bên, thì thào: "Cậu biết không, anh Nhật Lâm yêu đương sớm!"
"Cái gì?? Yêu sớm??"
"Nói nhỏ chút!!"
Lục Phù Tang vội vàng che miệng Thần Hi.
"Tớ phải nói cho ba mẹ!" Thần Hi nói, đi về phía sảnh thì bị Phù Tang kéo lại, "Thần Hi, cậu không thể nói cho ba mẹ."
"Vì sao chứ??" Thần Hi nhíu mày.
"Anh Nhật Lâm sẽ bị đánh! Chúng ta không thể bán đứng ah ấy."
"Nhưng tớ không muốn anh tớ yêu sớm!"
"……anh Nhật Lâm tuổi cũng không nhỏ, mười sáu tuổi rồi còn gì!"
"Vậy cũng không được! Ba mẹ nói, không thành niên thì ai cũng không được yêu đương, tớ không được, vậy anh ấy càng không được! Ha, anh ấy, ngày thường đều bảo tớ phải tránh xa đám con trai, vậy mà ngược lại, dám lén yêu đương sau lưng tớ! Hừ!"
"Cậu bình tĩnh một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!