Chương 865: Ý nghĩa của hôn nhân

"Không mang thai??"

Nhìn kết quả xét nghiệm, Lục Dung Nhan còn có chút không tin được, 

"Sao có thể? Tôi vừa mới dùng que thử thai cũng không phải là kết quả này mà? Bác sĩ, có lầm không?"

"Hẳn là không sai đâu!"

Toàn viện nhiều bác sĩ như vậy, Lục Dung Nhan tuy không quen biết nhiều, nhưng nhận người biết cô cũng không ít, bác sĩ trước mắt cũng coi như là có quen biết cô, đối diện với nghi ngờ của Lục Dung Nhan thì cũng khá hiền hậu đáp 

"Lục bác sĩ, nếu không yên tâm thì có thể lại dùng que thử thai thử lại một lần, hoặc là, ngày mai lại đến làm xét nghiệm máu thêm lần nữa."

Bác sĩ nói, lại đưa cho cô thêm một que thử thai.

Lục Dung Nhan nhận được xong, liền đi vào toilet riêng của Lục Ngạn Diễm test lại.

Nhưng kết quả……

Thật đúng là không có!

Cái quỷ gì??

Cô buồn bã đi ra khỏi toilet.

Lục Ngạn Diễm vẫn đứng chờ ở cửa, thấy vẻ mặt cô đầy mất mát, hắn vội tiến lên trấn an, "Không có thì không có thôi! Chúng ta vốn dĩ cũng không vội, đúng không?"

"Sao có thể vậy chứ? Lúc sáng test rõ ràng là có! Kỳ thật em cũng không nóng vội, em chính là cảm thấy… Trong lòng có chút hụt hẫng, vốn dĩ cho rằng có, nhưng hiện tại lại nói là không có. Có phải cái que thử này có vấn đề không? Không lẽ que hồi sáng em dùng bị hỏng?"

"Que kia em mua lúc nào?"

"… hơ."

Vấn đề này, thật đúng là…

Cô lắc lắc đầu, "… cái này, em thật đúng là không nhớ rõ, lúc ấy chuyển nhà thời điểm, nhìn trong ngăn tủ còn có hai que thử thai liền mang đi."

"… hình như que kia trong tủ cũng được hơn hai năm rồi."

"Ý của anh là… Quá thời hạn??"

"Hiện tại có vẻ rất có khả năng là như thế đó! Bất quá, nếu em không yên tâm, ngày mai chúng ta đi xét nghiệm thêm lần nữa."

Lục Dung Nhan mặt nhăn nhó ngồi trên sô pha, "Em còn tưởng rằng trong bụng thật sự có tiểu muội muội mà!"

"Được rồi, đừng có làm vẻ mặt đau khổ, không có thì không có! Em nếu muốn, cùng lắm thì, buổi tối anh lại thêm chút lực."

"…"

Lưu manh a!!

"Chẳng lẽ anh một chút cảm giác mất mát cũng không có sao?"

Lục Dung Nhan thấy Lục Ngạn Diễm vẻ mặt hoàn toàn nhẹ nhàng.

"Nếu nói một chút mất mát cũng không có thì đương nhiên là giả, nhưng tâm trạng em đã không tốt rồi mà anh còn bày ra bộ mặt nhăn nhó như trái khổ qua nữa thì cho ai xem đây? Làm vậy không phải càng khiến em khó chịu sao? Còn nữa, chúng ta tương lai còn dài mà, vội gì một hai ngày chứ?!"

Nói đến đây, Lục Ngạn Diễm lại cao hứng lên, "Hiện tại không có con coi như cũng khá tốt, chúng ta vừa kết hôn xong, cuộc sống tân hôn anh cảm thấy còn không đủ,  xem ra, nếu không chúng ta dứt khoát lại chờ thêm vài năm nữa đi.

"…Vậy đi!" Bị Lục Ngạn Diễm khuyên vài câu, tâm trạng Lục Dung Nhan ấm áp hơn không ít, cũng thoáng hơn, "Vậy thuận theo tự nhiên đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!