Chương 50: (Vô Đề)

Ánh mắt của hắn, như một tấm lưới sâu dày đặc, tóm lấy đôi gò má đỏ lừng của cô.

Lúc nãy cô dê tôi ư?

Tần Mộ Sở cảm thấy nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch tội.

Lấy thẻ phòng của tôi, mới sáng sớm nhân lúc tôi còn ngủ liền lẻn vào phòng tôi, mò vào trong chăn của tôi, động tay động chân của với tôi! Bác sĩ Tần, như vậy không phải là dê sao? Hay là dụ dỗ?... Càng nói càng quá đáng mà! Tần Mộ Sở đỏ mặt, vùng tay một cái nhưng lại bị hắn giữ chặt hơn.

Đương nhiên, không vùng ra được, cô chỉ có thể mặc kệ, tự biện hộ cho mình:

Tôi đến để trả thẻ phòng, sẵn tiện tốt bụng coi anh có đỡ hơn chưa, thấy anh hình như vẫn hơi khó chịu, nên muốn giúp anh một chút! Đúng là không biết tốt xấu, không biết nhìn người tốt. Nếu tôi không biết phân biệt tốt xấu, còn cô là mèo khóc chuột giả từ bi

---Lâu Tư Trầm nói xong, nắm chặt tay cô lại, đột nhiên dùng sức, thậm chí không đợi Tần Mộ Sở kịp định thần, người cô đã bị hắn kéo lại, nằm gọn trong vòng tay của hắn.

Tay còn lại của hắn, như kìm sắt vậy, kẹp chặt lấy vòng eo nhỏ của cô, khiến cô nằm sấp lên người của hắn, không thể động đậy được.

- Tối qua bỏ lại người bệnh như tôi, không thèm hỏi han, giờ lại chạy đến đây ra vẻ tốt bụng, không phải giả từ bi chứ là gì?

Tần Mộ Sở nằm trong lồng ngực săn chắc của hắn, đôi tay chống cự đặt trên ngực trần của hắn, cảm nhận được sự săn chắc của hắn, lúc đó tự nhiên tim đập nhanh hơn, gò má ửng đỏ, ngay cả hai bên tai cũng tô thêm một lớp đỏ ửng, dáng vẻ lúc đó xinh đẹp động lòng người, chân mày đẹp giữa khuôn mặt đang đỏ đó càng thêm mê người hơn.

Cô đỏ mặt, dùng lý lẽ để tranh cãi, biện minh cho mình nói:

Tối qua không tính là tôi bỏ mặc anh đâu nha? Tôi thấy bác sĩ Trình chăm sóc cho anh, nên mới yên tâm rời đi. Có cô ta ở đây, đáng ra anh phải khỏe nhanh hơn chứ!........ Lâu Tư Trầm không trả lời, ánh mắt sâu thẵm cứ nhìn cô suốt.

Tần Mộ Sở hoàn toàn không đoán được hàm ý trong mắt của hắn, bị hắn nhìn như vậy càng khiến cô lúng túng hơn, không dám nhìn hắn, chỉ ở trong vòng tay hắn vùng vẫy, thử đứng dậy đi khỏi.

- Tôi thấy anh có lẽ đã đỡ nhiều rồi, tôi... đi trước...

Cô muốn đứng dậy, nhưng, bàn tay giữ vòng eo của cô, không có ý gì là thả lỏng.

- Ai nói tôi đỡ nhiều?

Lâu Tư Trầm nhìn vào đôi mắt của cô, tha thiết vài phần, tay còn lại, nắm lấy đôi tay nóng bỏng của cô, đưa lên dưới ngực của hắn.

- Vò nhẹ cho tôi chút đi....

Lúc đó, Tần Mộ Sở hoàn toàn nghe được nhịp đập của tim mình, đang "thình thịch thình thịch, từng nhịp từng nhịp, nhanh đến nỗi sắp xuyên thủng tim cô luôn, dường như 1 giây sau sẽ thủng tim can, nhảy luôn ra ngoài.

Mà hơi thở lúc đó của cô, dường như đang ở nhiệt độ rất nóng, lướt qua đôi gò má của co, và lồng ngực gợi cảm của hắn...

Ánh nhìn của hai người, đang xen lẫn vào nhau, trong không khí nóng ẩm, mang chút hương vị mập mờ, bất giác xâm chiếm hết mọi lý chí của cô, nghe thấy bên dưới, giọng Lâu Tư Trầm hét lên hối thúc cô.

- Nhanh lên, đau...

Thật sự đau sao?

Tần Mộ Sở không rõ, ngay cả tâm tư hoài nghi cô còn không có, như ma xui quỷ khiến, nghe theo lời của hắn, nhẹ nhàng giúp hắn mát xa.

Đầu ngón tay, nhẹ nhẹ nhàng nhàng, dịu dịu dàng dàng, chạm nhẹ vào cơ bắp của hắn, như có hàng ngàn dòng điện chạy qua.

Cô không biết, sự nóng ẩm đó, rốt cuộc là mồ hôi của mình, hay là dính mồ hôi trên người của hắn...

Lúc đó, Tần Mộ Sở rõ ràng cảm nhận được, Lâu Tư Trầm bên dưới, hít thở nặng nề hơn.

Còn hơi thở của cô, cũng vậy, hoàn toàn bị rối nhịp!

Ngay lúc đó, đột nhiên ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc.

Tư Trầm, anh dậy sớm như vậy sao? Cửa còn không đóng, bao tử của anh đỡ hơn chưa?........ Trời ơi!!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!