Chương 48: (Vô Đề)

Còn Tần Mộ Sở trong sân bay gặp những đồng nghiệp khác, cũng ngẩn người một lúc.

Cô không ngờ, Trình Huyên Oánh cũng đi chung.

Không, thật ra, đáng ra cô phải sớm biết được chứ!

Không biết có phải mình bị ảo giác không, trong một thoáng, cô có cảm giác Trình Huyên Oánh nhìn cô với ánh mắt đầy địch ý.

Nhưng ánh mắt đó, chỉ xuất hiện có 1 giây mà thôi, thế nên, khiến Tần Mộ Sở cảm thấy mình bị ảo giác.

Nhưng mà, có địch ý cũng là chuyện thường thôi! Quan hệ người cũ với người mới, nhìn chung cũng không thiện cảm, đổi lại là cô, cô cũng sẽ không vui thôi!

Sự giác ngộ như vậy, Tần Mộ Sở vẫn có một chút.

- Bác sĩ Tần, sao cô cũng đến đây vậy?

Trình Huyên Oánh cười hỏi.

- Tôi kêu cô ta đến đó.

Lâu Tư Trầm hai chân bắt chéo, ngồi trên ghế sofa, cúi đầu xuống, đọc tờ báo đang cầm trên tay.

Trình Huyên Oánh quay người lại, không hiểu nhìn về phía Lâu Tư Trầm.

Lâu Tư Trầm vẫn không ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm giải thích một câu:

- Trong tay có một số hồ sơ gấp cần được xử lý, nên kêu cô ta đến đây.

Quả không sai mà!

Hắn kêu mình đến để làm việc vặt cho hắn.

Tần Mộ Sở nhìn Trình Huyên Oánh ngượng ngùng cười một cái, kiếm một chỗ cách xa bọn họ ngồi xuống.

Giữ khoảng cách, là kế sách hay nhất.

Còn về phía Lâu Tư Trầm đang lo đọc báo, trong lúc đó, nét mặt khác là u ám.

Tần Mộ Sở nhờ phước của họ, mà được hưởng thụ khoang tàu hạng nhất.

Sau khi cất cánh, lúc thấy phía trước có cặp đôi đang ngồi, cô lại buồn rầu. Cắn cắn môi, miễn cưỡng mặt dày ngồi vào hàng ghế của mình.

Còn ở phía trước, không phải người nào khác, chính là Lâu Tư Trầm, Trình Huyên Oánh.

Lúc đó, thấy hai người quấn quít với nhau nói gì đó, mức độ than mật như vậy, cũng sắp mặt chạm mặt luôn rồi.

Không biết tại sao, Tần Mộ Sở nhìn thấy cảnh này, lại thấy ngứa mắt!

Cô vội quay mặt đi chỗ khác, vờ như đang nhìn ra cửa sổ.

Một lúc lâu, lại vang lên giọng cười chói tai của Trình Huyên Oánh, cô rất muốn bản thân mình phớt lờ đi, nhưng đành bất lực, tiếng cười đó đã lọt vào tai của cô, đi thẳng vào trong tim của cô luôn rồi.

Một tiếng một tiếng, vừa chua vừa chói tai, như xuyên thẳng vào tim cô, một cách rõ ràng.

Thật ra giọng điệu của Trình Huyên Oánh không hề lớn, thậm chí có thể nói là rất nhỏ, nhưng cô lại nghe được, nghe rất rõ ràng và chân thật nữa chứ.

Tần Mộ Sở không kiềm được suy nghĩ, người đàn ông đó rốt cuộc đang nói chuyện cười gì với cô ta, sao lại khiến cô ta vui vẻ như vậy chứ? Nhưng theo như trong suy nghĩ của Tần Mộ Sở, người đàn ông này không bao giờ nói những lời ngon ngọt để dỗ dành con gái.

Có lẽ, con người cũng sẽ thay đổi thôi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!