Trước khi về đến nhà, Tần Mộ Sở đã tìm nơi chỉnh trang lại bản thân, vết thương ở trên mặt cũng được che lấp bởi một tầng phấn dày, mãi cho đến khi bản thân không thấy được bất kì điều gì khác thường nữa, cô mới gọi xe đi về căn nhà nhỏ của mình.
Khi nhìn thấy một thân trang phục chỉnh tề màu xám của Cố Cẩn Ngôn đứng trước cửa nhà mình, Tần Mộ Sở vẫn có chút choáng váng.
Hai năm không gặp, không gì nghi ngờ, vương tử này vẫn như một đại thiếu gia vô tội, so với lúc trước, càng đẹp trai, càng ưu nhã, cũng càng thêm tùy hứng.
Dưới ánh trăng sáng, anh ta để một tay vào túi quần, tay còn lại thì nắm lấy nắm Đuôi Nhỏ đứng bên chân mình.
Gió thổi qua, thổi bay mái tóc rối của anh ta, để lộ khuông mặt tươi sáng và sống động đẹp đẽ của anh ta.
Anh ta đứng dưới ánh trăng, hướng về phía cô cười, lộ ra hàm răng trắng, sáng loáng mà rực rỡ.
- Mẹ ơi!!
Đuôi Nhỏ vừa nhìn thấy Mộ Sở bước xuống từ taxi, liền kích động mà chạy đến sà vào lòng cô.
- Từ từ thôi___
Tần Mộ Sở ôm lấy bé con mềm mại vào lòng.
Cố Cẩn Ngôn sải bước đi đến chỗ hai mẹ con, không do dự mà búng vào trán cô một cái, cười nói:
- Hai năm không gặp thì giỏi rồi nhỉ, dám để ông đây đứng chờ trước cửa nhà lâu như vậy!
Tần Mộ Sở phụt cười một tiếng, phối hợp với anh ta, gật đàu nói:
- Ông lớn, con biết sai rồi, bây giờ liền vào nhà lặp tức làm cơm cho ông!
- Vậy còn tạm chấp nhận!
- Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi!! Mẹ ơi, mẹ mà còn không về, con cùng ba Cẩn Ngôn đói chết mất thôi......
Đuôi Nhỏ một bên nói, một bên giả vờ xoa xoa cái bụng nhỏ của mình.
Bé con mới không thèm nói lúc nãy ba Cẩn Ngôn lén lút cho bé ăn rất nhiều đồ ăn vặt nha! Cái bụng nhỏ no căng luôn.
Ba người, hai lớn một nhỏ, người trước người sau đi vào trong nhà.
Tần Mộ Sở bỏ túi xách xuống, vào phòng thay một bộ đồ mới ra rồi quay người đi vào phòng bếp, làm thức ăn cho hai người một lớn một nhỏ bên ngoài.
Lúc cắt dưa leo, vẫn không tự chủ được mà nghĩ đên Lâu Tư Trầm, nhớ đến những việc quá đáng mà hắn làm lúc nãy, nghĩ đến những lời nói mà hắn đã sỉ nhục mình......
Nhưng mà, cô làm sao mà không đối tốt với Cố Cẩn Ngôn được chứ?
Đối với cô mà nói, Cố Cẩn Ngôn là người thân duy nhất trên thế giới này của cô ngoài Đuôi Nhỏ ra!
Giữ họ tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng từ nhỏ đến lớn là thanh mai trúc mã, lúc nhỏ hai người cùng nhau cười đùa, cùng nhau quậy phá, cùng nhau gây chuyện, cùng nhau chịu phạt.
Lớn lên, mẹ cô mất, cô đoạn tuyệt quan hệ với ba, lại bị mất đi người mình yêu, thậm chí lúc có thai Đuôi Nhỏ thiếu chút nữa chết vì khó sinh......
Nếu không phải là anh ấy luôn ở bên, có lẽ, cô đã chết từ lâu rồi!
Không phải chết trên bàn phẫu thuật, mà chết trong nỗi tuyệt vọng của bản thân.....
Cố Cẩn Ngôn đối với cô, từ lâu đã trở thành người thân, là em trai ruột, càng là ba Cẩn Ngôn mà Đuôi Nhỏ yêu thích nhất, là thần tượng của bé con, là bạch mã hoàng tử trong tim của bé con.
Ánh mắt của cô hướng ra bên ngoài phòng bếp, trong phòng khách, một lớn một nhỏ hai người đang cùng nhau đánh dương cầm, hợp tấu bài...... Nguyệt bán tiểu dạ khúc?
Thực ra, Tần Mộ Sở nghe không rõ, huống hồ, bé con nhà cô....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!