- Anh muốn làm gì...... ư ư ư......
Lời còn chưa nói xong Lâu Tư Trầm đã cuối đầu gặm lấy cánh môi của Tần Mộ Sở......
Đầu lưỡi nóng bỏng, bá đạo xâm chiếm vào khoang miệng thơm ngọt của cô, quấn quýt với cái lưỡi đinh hương của cô, hút hết tất cả mật ngọt của cô.
- Ưm ưm ưm___
Tần Mộ Sở làm sao cũng không nghĩ đến Lâu Tư Trầm sẽ hôn mình.
Nụ hôn của hắn, bá đạo, nhưng lại mang đến một cảm giác nguy hiểm chết người, vô thức sẽ bị say mê vào trong đó, không thể thoát được!
- Lâu...... Chủ nhiệm Lâu!! Ưm ưm ưm___
Tần Mộ Ở dùng hết sức lực để đẩy hắn ra, cố gắng hít thở, gương mặt thì đỏ ửng, xấu hổ mà nhắc hắn:
- Tôi đã kết hôn rồi! Chủ nhiệm lâu, anh nên giữ khoảng cách với tôi...... ưm ưm...... đau!
Lời kháng cự của Taàn Mộ Sở chưa chứ kịp nói xong lại bị Lâu Tư Trầm giữ chặt lại cắn mạnh vào môi cô một cái.
Ánh mắt Lâu Tư Trầm phẫn nộ, trong mắt xuất hiện những tia máu đỏ, cánh môi không rời khỏi môi cô mà lạnh nhạt nói:
- Thật hiếm thấy, cô còn nhớ là cô đã kết hôn rồi nha!
Tim tần Mộ Sở "Bụp bụp__" đập, cả khuông mặt đỏ như quả táo, căng thẳng mà lùi về sau hai bước, trốn thoát khỏi vòng tay của hắn, nhưng ai ngờ, bị cánh tay rắn chắc của Lâu Tư Trầm kéo trở về, cứng rắn nắm chặt lấy eo cô, bá đạo cưỡng ép cô đứng trong lòng mình, "Bụp__" một tiếng, thân hình mềm mại của cô tiến thẳng vào trong lòng của hắn, dựa thẳng vào bộ ngực ấm áp của hắn ta mà cọ xát......
Cơ hồ còn ngưởi thấy hương thơm thoảng thoảng mê người bay đến, khiếng cho người ta vô thức mà muốn phạm tội.
Hô hấp sớm đã loạn, không có bất kì nhịp điệu nào.
Muốn ngất!!
Cái cảm giác này, khiếng cô cực kì xấu hổ, hơn nữa là, áy náy, bất an!!
Giữa họ, làm sao có thể như vậy được chứ?
Cô là người đã kết hôn rồi!! Hơn nữa hơn một tiếng trước, chồng cô còn cảnh cáo cô, không được phép lăng nhăng, nhưng cô thì sao? Phút trước như vậy phút sau liền thành trở thành một người phụ nữ rách nát!!
- Không......
Tần Mộ Sở muốn mau chóng thoát khỏi cảm giác mà hắn mang cho, hoảng loạn mà muốn trốn khỏi vòng tay của hắn.
Nhưng là sao được như ý muốn, người đàn ông đó lại cắn trên người cô một cái, khàn giọng cảnh cáo:
- An phận chút đi!
Người nên an phận phải là hắn mới đúng chứ?!
- Anh là một thầy giáo, anh...... anh dạy học sinh như vậy sao?
Tần Mộ Sở thầm hỏi hắn, mặt mũi tai đều đỏ ửng lên hết.
Lâu Tư Trầm ngẩn đầu lên nhìn vẻ mặt của cô, tức cười nói:
- Muốn lấy chức vụ ra mà áp chế tôi?
Nói xong, tay hắn kéo lấy cô, sải bước đi, "bụp__" một tiếng, bá đạo ép cô lên tủ lạnh, hắn một tay giữ bên tủ lạnh, tay còn lại mạnh mẽ khóa chặt eo thon của cô, tiến sát gần cô:
- Như thế nào? Thầy giáo tôi đây không sợ chiêu này!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!