-
-Còn đi đánh nhau với người khác nữa không?
- Không dám nữa, không dám nữa!
Lâu Tư Trầm vứt miếng bông trong tay, nhìn gương mặt đau khổ của cô, đưa ngón tay búng vào trán của cô:
- Trên thế giới này không phải chuyện gì cũng có thể dùng vũ lực để giả quyết! Hiểu chưa?
- ...... Hiều rồi.
Tần Mộ Sở vô tội vạ vò đầu của mình, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, nói với hắn:
- Cái váy này......
Cô vừa nói vừa chỉ vào cái váy bị Tần Triều Tịch xé rách trên người mình:
- Tôi, tôi sẽ nghĩ cách đền cho anh.
Ánh mắt thâm thúy nhưng lại có đoán của Lâu Tư Trầm nhìn cô.
Tần Mộ Sở chỉ có thể tiếp tục nói:
- Thư ký Lâm có nói cái váy này chỉ có 400 đồng, là anh bảo cô ấy nói dối phải không?
- Không phải.
Lâu Tư Trầm thẳng thắn chối bỏ quan hệ, hơn nữa mặt cũng không đỏ tim cũng không đập nhanh.
Nhưng hiển nhiên, Tần Mộ Sở căn bản không tin hắn.
- Giá thật của nó là bốn vạn tệ. Nếu biết nó đắt như vậy, tôi chắc chắn không mặc.
- Em có thể không trả.
- Vậy không được!!
Tần Mộ Sở lắc đầu:
- Cái gì ra cái đó, vẫn là nên tính rõ ràng thì tốt hơn.
Lâu Tư Trầm chau mày, có chút không vui nói:
- Tùy em!
Ngữ khí của hắn so với lúc nãy rõ ràng lạnh nhạt đi rất nhiều.
- Nhưng tôi không thể trong một lúc lấy ra được bốn vạn tệ, anh xem tôi có thể phân kỳ ra mà trả được không, mỗi tháng trả anh 400 đồng?
- Tùy em!
Lâu Tư Trầm nghĩ cũng lười nghĩ.
- Cám ơn.
Nhưng về sau, Tần Mộ Sở tính lại một chút, mới kinh ngạc mà phát hiện, một tháng trả 400 đồng cũng ít nhất phải 8 năm mới trả được hết nợ.
Đây có phải có nghĩa là, giữ bọn họ vẫn phải có quan hệ với nhau đến 8 năm chỉ vì khoảng nợ này? Nếu thật sự như vậy thì cũng quá đáng sợ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!