Chương 40: (Vô Đề)

Tần Mộ Sở không lay chuyển được ý của hắn nên vội nói:

- Vết thương này đều do Tần Triều Tịch làm đấy. À, chắc anh không biết Tần Triều Tịch đâu, cô ta là con gái của gã đàn ông cung cấp t*ng trùng cho mẹ tôi và nhân tình của ông ta.

Giờ bảo Tần Mộ Sở gọi Tần Vệ Quốc là cha thì chính cô cũng thấy ghê tởm thế nên chẳng thà tốn chút hơi sức nói dài dòng còn hơn.

- Ừm, câu hỏi của anh tôi đã trả lời xong rồi, giờ đến lượt tôi hỏi anh nhé, được không?

Tần Mộ Sở hồi hộp đến mức nhón chân di di trên đất, hai tay thì siết chặt cả lại.

- Nói đi.

Người kia thấp giọng đáp.

Tôi... Bao giờ có thể gặp mặt anh được? Không sớm thì muộn.... Câu trả lời này!

Đáp cũng như không!

Tần Mộ Sở bĩu môi, nói:

Được rồi, thế anh tên là gì? Cái này chắc có thể nói với tôi được chứ? Biệt danh của tôi là Cô Lang.... Anh là Cô Lang thiếu chủ? Cô bị dọa rồi, hai mắt mở trừng trừng nhìn cửa xe vẻ không tin nổi.

Tức là người đàn ông ngồi trong xe... chính là người nắm giữ mạch máu quân sự của thế giới, lại còn khiến cả hai giới hắc bạch kính nể, bá chủ quân sự

- Cô Lang ư?

Quan trọng là... cái người khiến kẻ khác nghe tên đã sợ mất mật này lại là... chồng của Tần Mộ Sở cô sao?!

Không thể nào!

Tần Mộ Sở có cảm giác mình đang ở trong một giấc mộng.

Cô có tài đức gì chứ, lại còn khiến Cô Lang thiếu chủ tới tận cục cảnh sát đón mình nữa.

- Còn muốn hỏi gì nữa không?

Thấy cằm cô sắp rơi cả xuống đất thì người trong xe lại hỏi tiếp.

- Có! Tất nhiên là có rồi!

Tần Mộ Sở cố gắng bình tĩnh lại rồi tiếp tục nói ra nghi hoặc của mình:

Nếu anh là Cô Lang không phải anh muốn cưới người thế nào mà chẳng được à? Vì sao... lại chọn tôi? Tôi thật sự không hiểu nổi, biết được thân phận của anh xong lại càng không thể hiểu! Cô không cần biết, tốt nhất là... vĩnh viễn cũng không biết. Câu cuối cùng hắn nói hơi ngập ngừng.

- ...

Tần Mộ Sở yên lặng cắn môi.

Lời hắn nói lại càng khiến cô thêm mơ hồ hơn.

- Thế... Anh cứ để tôi ở nhà một mình thế không sợ tôi sẽ ngoại tình à?

Không biết sao lúc nhắc tới chuyện ngoại tình cô bỗng nhiên lại nghĩ tới... Lâu Tư Trầm!

Cô điên rồi!

- Thằng đàn ông nào có cam đảm ngủ với người phụ nữ của tôi chứ, bảo nó thử xem!

Hắn hung hăng lên tiếng, lời nói ngang ngược kia khiến Tần Mộ Sở không khỏi rùng mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!