Chương 39: (Vô Đề)

Một chiếc Maybach màu đen mang cảm giác vương giả dừng trước cục cảnh sát phía Bắc, đằng sau nó còn có một đoàn xe sắp xếp nghiêm chỉnh đi theo, khí thế hùng dũng khiến ai cũng phải ngước nhìn.

Cửa sổ xe Maybach dẫn đầu vẫn đang đóng chặt, tính bảo mật cao đến mức từ ngoài nhìn vào không thể thấy chuyện diễn ra bên trong, nhưng trên thân xe có dấu hiệu "Cô Lang" đã đủ thể hiện quyền lực khiến người nhìn sợ run người của nó!

"Cô Lang" là tổ chức quân sự bí mật mà hai giới hắc bạch đều khiếp sợ, bất kỳ ai khi nhắc tới thiếu chủ "Cô Lang" cũng tỏ ra vừa kính vừa trọng lại vừa sợ hãi.

Người đàn ông thần bí này giống như Tula, tới giờ hắn vẫn chỉ là truyền thuyết trong hai giới hắc bạch, cũng chưa từng lộ diện trước mặt người khác, thế nên không một người nào biết được người đàn ông này rốt cuộc là ai hay trông thế nào. Chỉ biết hắn được gọi là "Cô Lang", tất cả mọi người đều cung kính gọi hắn một tiếng "thiếu chủ"!

Tất cả nhân viên trong cục cảnh sát đều vội vã ra ngoài chào đón.

Mà bên trong cục cảnh sát...

- Không biết Tiết tiên sinh sẽ tới nên không đón tiếp từ xa!

Cục trưởng Hồ Tân bước ra, bắt tay với Tiết Bỉnh xong còn trộm liếc chiếc Maybach vẫn đóng chặt cửa bên ngoài, nôn nóng hỏi:

Chẳng lẽ thiếu chủ cũng đến sao Tiết tiên sinh? Hành tung của thiếu chủ không phải để các người tùy tiện dò xét! Sắc mặt Tiết Bỉnh nghiêm lại.

Vâng vâng! Là tôi quá phận rồi. Xin hỏi lần này Tiết tiên sinh... Nghe nói cô Tần nhà chúng tôi bị người của ông giam lại? Lúc nói câu này giọng Tiết Bỉnh rất lạnh lùng.

- Cô Tần?

Hồ Tân nghe tới đây mồ hôi trên trán đã chảy ròng ròng:

- Ngài... Ngài chờ một chút để tôi đi hỏi cấp dưới xem sao, nhưng... có khi chỉ là hiểu lầm thôi...

Hồ Tân nói tới đây lưỡi cũng đã run lên.

- Lâm Thành! Lâm Thành đâu!!!

Ông ta vội hô to tên Lâm Thành đang đứng xếp hàng ngoài cửa.

Gã vội chạy vào rồi chào hỏi:

Tiết tiên sinh. Cục chúng ta có một cô gái họ Tần nào bị đưa đến không? Sắc mặt Hồ Tân rất khó nhìn, khuôn mặt nhăn nhíu đang không ngừng run rẩy.

Ông ta chỉ sợ Lâm Thành sẽ gật đầu, kết quả là gã không làm nhục sứ mệnh thật.

Cô gái họ Tần sao? Tần Mộ Sở à? Đúng rồi! Sắc mặt Tiết Bỉnh lại khó nhìn hơn.

Hồ Tân tức tới mức vội đạp Lâm Thành một cái:

- Ai cho cậu gan bắt giam cả người của thiếu chủ hả? Nhanh mời cô Tần ra cho tôi!

Lâm Thành vừa nghe là người của thiếu chỉ đã bị dọa đến tái mặt, tiếp theo đầu gối mềm nhũn, "cộp" một tiếng đã quỳ trước mặt Tiết Bỉnh:

- Tiết tiên sinh, tôi thật sự không biết cô Tần là người của thiếu chủ! Tôi cũng là bị ép mới phải giam cô ấy lại thôi, tại Tần Triều Tịch dùng thân phận con gái thị trưởng ép buộc tôi, thế nên tôi mới hồ đồ...

Đang nói thì đã thấy Tần Mộ Sở được người cung kính mời ra từ phòng tạm giam.

- Trợ lý Tiết?

Vừa thấy Tiết Bỉnh thì những ngờ vực trong lòng cô đã hoàn toàn được tháo gỡ.

Khó trách viên cảnh sát trẻ vừa rồi thả cô lại có thái độ kỳ lạ thế, thì ra nguyên nhân đều ở đây cả!

- Cô Tần!

Ở ngoài Tiết Bỉnh không tiện gọi cô là "thiếu phu nhân" như bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!