Nhìn cái bản mặt đáng ghét của Tần Triều Tịch lại nhớ tới những chuyện mẹ con cô ta làm với mẹ cô sáu năm trước, rồi lại nhớ những lời cô ta vừa sỉ nhục bé Diên Vĩ nên cô mới không thể nhịn nổi nữa!
Hôm nay nếu không đánh một trận cho đã thì chính cô cũng sẽ coi thường bản thân mình mất!
Ai mà lo có đi làm muộn hay không, có bỏ bê công việc hay không nữa, trước tiên cứ dạy dỗ ả đàn bà vô liêm sỉ này trước rồi tính!
Kết quả là nửa tiếng sau cô đã thành công có mặt trong cục cảnh sát.
Tần Mộ Sở lạnh mặt ngồi trên băng ghế chờ, di động đã bị tịch thu, mặt mũi cô thì xước chằng chịt, thảm nhất là chiếc váy trị giá mấy trăm nghìn trên người cô cũng không thoát được bàn tay độc ác của Tần Triều Tịch.
Giờ thì hay rồi, đã tính là giặt xong sẽ trả người ta nhưng thế này thì khỏi phải trả nữa.
Tuy nhiên Tần Triều Tịch so với cô bây giờ cũng chả hay ho hơn là mấy.
Quần áo cô ta rách toạc ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bị cô tát mấy cái giờ sưng húp lên, hai má và cổ bị cô cào đến chảy cả máu, bộ dáng này khiến Tần Mộ Sở nhìn chỉ muốn cười vang lên.
Chắc hẳn bình thường cô hai Tần chưa bao giờ phải chịu ấm ức thế này đâu! Hôm nay để cô ta được nếm mùi bị dạy dỗ đúng là không uổng công.
- A Thành, không cần biết làm cách nào anh cũng phải giam cô ta ba đến năm ngày gì đó đã, sau đó có thả người hay không thì phải xem tâm trạng của cô đây nữa!
Tần Triều Tịch ngạo mạn ra lệnh cho tiểu đội trưởng trong cục cảnh sách Lâm Thành như thế, mặt mũi cô ta vênh váo rất ra dáng một cô gái nhà giàu phách lối.
Tần Mộ Sở khinh thường hừ một tiếng, con nhãi kia đúng là tự cao quá rồi!
Cô Triều Tịch yên tâm, tôi nhất định sẽ làm theo ý cô! Chỉ mong cô có thể nói giúp tôi vài câu trước mặt thị trưởng Tần thôi... Đơn giản thôi, mà đừng quên thay tôi chăm sóc cô ta cho tốt nhé! Tần Triều Tịch kiêu căng nghếch mặt lên, lời nói ra cũng mang ý sâu xa.
- Ai cho các người quyền tùy tiện bắt người như thế?
Tần Mộ Sở từ nãy đến giờ không hề hé răng lại bất ngờ lên tiếng.
Câu "chăm sóc" vừa rồi của Tần Triều Tịch đương nhiên cô đã hiểu là gì, không phải là muốn người ta ức hiếp cô ra trò mới thỏa sao?
- Bắt cô thì sao? Cô đánh người chẳng lẽ không bắt cô thì bắt ai nào?
Không đợi Tần Triều Tịch lên tiếng Lâm Thành đã mở miệng trước.
- Cô ta cũng đánh người cơ mà, sao anh không bắt cô ta luôn đi?
Tần Mộ Sở nói xong lạnh lùng liếc Tần Triều Tịch đang đắc ý đứng một bên, rồi lại quay sang bảo Lâm Thành:
- Hay vì cô ta là con gái của Tần Vệ Quốc? Được rồi! Anh tên Lâm Thành, số sĩ quan 103257 đúng không? Cảnh sát Lâm trước khi bắt giam tôi phải nghĩ cho kỹ đấy, đây là xã hội có thể chế pháp luật rõ ràng, hôm nay anh vô cớ bắt giam tôi, đợi mai tôi ra khỏi cánh cửa này có thể sẽ kiện anh! Trừ khi anh đủ khả năng giam tôi cả đời!
Thật ra nếu cô nói với cảnh sát mình là con gái lớn của Tần Vệ Quốc có lẽ sẽ thoát được lần này, nhưng lòng tự trọng của Tần Mộ Sở không cho phép cô làm thế.
- Ai da! Bản lĩnh không bằng ai nhưng miệng mồm thì lanh lợi lắm! Có tin tôi đánh cô không!
Lâm Thành nói xong lập tức giơ tay lên cao.
- Anh đánh xem!
Nào biết Tần Mộ Sở cũng chẳng sợ hãi, cô còn giơ mặt lại gần anh ta, mắt thì liếc camera trên đầu:
Cảnh sát Lâm này, đánh tôi cũng chẳng sao nhưng trước khi đánh để tôi tốt bụng nhắc anh một câu nhé, ở đây mỗi hành động của chúng ta đều đang có người nhìn chằm chằm đấy. Nếu anh khiến tôi bị thương thì tôi không chỉ kiện anh tội lạm quyền mà còn có thể chụp mấy tấm ảnh làm bằng chứng rồi đăng lên weibo, đến lúc đó có khi cảnh sát Lâm lại nổi tiếng sau một đêm đấy! Anh thấy đúng không?... Lâm Thành bị cô dọa đến mức vội rụt tay lại.
Nhưng Tần Triều Tịch lại chẳng cần biết những chuyện này:
- Anh không dám đánh thì để tôi! Tôi muốn xem cô ta giỏi cỡ nào, có thể làm gì tôi được nào!
"Chát –– "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!