Chương 37: (Vô Đề)

- Cô Tần, quần áo là tôi tự mình chọn cho cô đấy, không biết cô có thích kiểu dáng thế này không?

- Rất đẹp, tôi thích lắm!

Kiểu dáng quần áo thật sự rất đẹp, vừa thanh lịch lại vừa đoan trang.

Thế nhưng...

Thư ký Lâm này, bộ đồ này đắt lắm phải không? Đắt quá tôi không dám mặc đâu. Cô Tần cứ yên tâm, bộ váy này không đắt đâu, chỉ có bốn trăm đồng thôi mà! Đến lúc này thư ký Lâm mới thật sự thấy phục sự tinh tế của Lâu tiên sinh.

Chiếc váy bốn trăm nghìn lại bị hắn mạnh mẽ cắt bớt hai số không.

- Bốn trăm đồng á?

Đúng là không đắt lắm, thế nhưng với cô mà nói thì vẫn một khoản không nhỏ rồi!

Tần Mộ Sở vội mở ví rút ra bốn tờ tiền màu hồng rồi đưa sang:

Cảm ơn cô nhé thư ký Lâm! Thế này... cô Tần, không phải tôi bỏ tiền mua đồ đâu, là tiên sinh đấy. Tôi biết, cô giúp tôi đưa cho anh ta nhé! Làm phiền cô rồi.... Vậy cũng được. Lâu tiên sinh đoán trúng hết cả rồi!

Lúc ấy hắn nói chắc chắn cô sẽ trả lại tiền.

Tần Mộ Sở nhanh chóng thay quần áo, vừa ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường...

Xong đời!

- Muộn mất rồi!!!

Vì thế cô hấp tấp ra khỏi phòng xong đi thẳng xuống tầng một.

Nhân viên mở cửa gọi giúp cô một chiếc taxi, lúc cô đang muốn lên xe thì lại có một bàn tay giơ ra rồi chặn ngang trước cánh cửa.

- Đúng là chị đấy hả Tần Mộ Sở?!

Giọng nói này rất quen tai, cũng rất đáng ghét.

Cho dù Tần Mộ Sở không ngẩng lên cũng đã biết người tới là ai rồi.

Ngoại trừ Tần Triều Tịch – cô em gái cùng cha khác mẹ của cô thì còn ai vào đây nữa?

Đúng là oan gia ngõ hẹp!

Cô ngẩng lên, thản nhiên liếc cô ta một cái.

Tần Triều Tịch khoác trên người toàn hàng hiệu, một bộ váy liền màu đen, chân đi một đôi giày cao gót đắt tiền, tóc xoăn nhẹ thành búp thả nhẹ trên bờ vai khiến người ta có cảm giác thanh khiết và xinh đẹp.

Khác hoàn toàn so với bên trong.

Kiểu ăn mặc như hóa trang thế này Tần Mộ Sở thật không dám khen ngợi.

- Xin tránh đường, tôi đang vội!

Sắc mặt Tần Mộ Sở hết sức lạnh lùng.

- Vội á? Càng vội thì tôi càng không cho chị đi đấy!

Tần Triều Tịch chen hẳn lên cản giữa cô và xe, rồi nhìn cô từ trên xuống dưới kiểu mỉa mai:

- Ô? Tôi không nhìn nhầm chứ Tần Mộ Sở? Từ bao giờ chị lại mặc được loại đồ đắt tiền thế này? Còn là nguyên cả bộ của Fimer nữa chứ! Nhưng nói thật là cái váy đắt đến đâu mà bị chị mặc thì trông cũng chẳng khác gì hàng vỉa hè cả!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!