Lâu Tư Trầm nhìn cô vẻ rất muốn cười:
Cô không nghĩ tôi sẽ vì cô mà để vị hôn thê đứng chờ ngoài cửa chứ?... Không! Đương nhiên cô không dám mơ ước xa vời thế rồi.
- Chỉ là nếu giờ anh mở cửa chắc chắn chúng ta sẽ bị hiểu lầm đó! Anh thì tốt rồi, chỉ cần giải thích chút là xong, nhưng còn tôi thì... Này!!
Chết tiệt!!!
Cô còn chưa nói dứt lời thì Lâu Tư Trầm đã ra mở cửa cho Trương Huyên Oánh vào rồi!
Tần Mộ Sở cảm thấy tên này chắc chắn là cố ý!
Sau đó, trước khi mở cửa một giây Lâu Tư Trầm chỉ thấy Tần Mộ Sở như ăn trộm vậy, phóng vèo cái đã chui vào phòng ngủ tìm chỗ trốn.
Trước khi trốn cô còn không quên mang chén đũa mình đang ăn dở theo để phi tang.
Lâu Tư Trầm nở một nụ cười gian trá, lúc này mới chậm rãi mở cửa ra.
- Sao giờ này lại tới đây?
Hắn hỏi Trương Huyên Oánh rồi nghiêng người cho cô ta vào trong.
Em tiện đường nên ghé qua! Nghe Ngạn Diễm bảo đêm qua các anh thức trắng phải không? Chắc anh mệt lắm rồi nhỉ? Ngủ một giấc cũng khá hơn rồi! Anh ăn sáng chưa? Rồi. Thế mình cùng đi làm nhé? Trương Huyên Oánh chủ động rủ hắn.
Lâu Tư Trầm nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý:
Cũng được! Cô chờ chút để tôi đi thay quần áo đã. Vâng. Cô ta đáp rồi ngoan ngoãn đứng ở phòng khách chờ hắn.
Lâu Tư Trầm đẩy cửa vào phòng ngủ.
Nhưng trong phòng làm gì có bóng dáng cô gái nào nữa.
Hắn đi tới chỗ tủ quần áo, "cạch" một tiếng mở ra cửa, quả nhiên người nào đó đang dùng một tư thế vặn vẹo khó nói rúc vào bên trong tủ.
Thấy hắn, trên mặt cô vừa mừng vừa lo.
Lâu Tư Trầm hơi nhếch mày, bên môi kéo lên một độ cong như có như không.
- Anh vào đây làm gì? Nhanh ra ngoài đi! Đừng để người ta cũng vào theo chứ!
Tần Mộ Sở sốt ruột đến mức muốn giơ tay đóng cửa tủ lại, nhưng không ngờ Lâu Tư Trầm dùng chút sức đã mở toang cánh cửa tủ quần áo ra.
Anh làm gì thế? Thay đồ! Lâu Tư Trầm thản nhiên vừa tháo dây lưng chiếc áo tắm vừa nói:
Vị hôn thê của tôi vẫn đứng ngoài kia chờ tôi cùng đi làm!... Tần Mộ Sở sợ đến mức mắt cũng sắp lồi cả ra.
Sau đó cô chỉ có thể trợn mắt nhìn người đàn ông kia đứng trước mặt mình mở áo tắm, tiếp đó không ngần ngại để lộ vòng eo tinh tráng, rồi tiếp nữa...
- Lâu... Trưởng khoa Lâu... Anh... Anh là người thầy tốt đấy...
Tần Mộ Sở đã cuống đến mức ăn nói lung ta lung tung.
Hai má non mềm của cô thì đỏ bừng lên:
- Vị hôn thê của anh còn đứng ngoài kia chờ đấy, anh... anh lại thoải mái thoát y trước mặt tôi thế à...
Đồ cầm thú này!
Nếu bảo hắn không cố ý thì đánh chết cô cũng chẳng tin đâu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!