Liên tục 2 ca phẫu thuật, một giọt nước không có, một hạt gạo cũng chưa được ăn, mọi người đều rất mệt mỏi, ngay cả nét mặt của Lâu Tư Trầm cũng lộ ra vẻ mệt mỏi hiếm thấy.
Cũng phải, từ sáng làm đến bây giờ, anh đã làm liên tục ba ca phẫu thuật, giờ đã là 11 giờ khuya, ngay cả cơm tối còn chưa được ăn.
- Anh ba, cảm ơn anh nhé!
Lục Ngạn Diễm đi lên phía trước, choàng tay lên vai Lâu Tư Trầm một cách thân thiết, cảm ơn anh.
- Nhanh chóng đi ra ngoài an ủi bà em kìa! Bà chẳng phải cưng nhất là đứa cháu này sao?"
Lâu Tư Trầm vừa nói, vừa gỡ bỏ khẩu trang.
- Có anh ba ở đây, bà có gì mà không yên tâm cơ chứ!"
Lục Ngạn Diễm nói.
Lục Ngạn Diễm miệng nói như vậy nhưng chân vẫn bước nhanh ra ngoài phòng phẫu thuật.
Lâu Tư Trầm cởi bỏ bộ đồ màu xanh vô khuẩn, bước nặng nề vào phòng nghỉ ngơi.
- Mệt rồi đúng không? đói chưa? hay là … tôi mời anh đi ăn?
Tần Mộ Sở đi bên cạnh anh quan tâm hỏi thăm anh.
Lâu Tư Trầm nghiêng đầu nhìn cô.
Cặp mắt đen long lanh, nhuộm đỏ vì sự mệt mỏi, không trả lời câu hỏi của cô, chỉ hỏi cô:
- Mấy giờ rồi?
Có lẽ là do quá mệt mỏi, giọng nói hơi khàn nhưng vẫn nghe rất ấm áp.
- 110 rồi, chuẩn bị xuống ca chưa?
Tần Mộ Sở đang hỏi anh, đột nhiên bên cạnh phòng phẫu thuật Lưu Trị Tân vội vàng chạy từ trong ra ngoài.
Vừa nhìn thấy Lâu Tư Trầm, anh ấy như nhìn thấy cứu tinh của mình, bước nhanh đuổi theo:
Chủ nhiệm Lâu, anh còn ở đây thật là tốt quá! Có chuyện gì? Bệnh nhân ra máu nhiều quá, làm thế nào cũng không cầm máu được, anh xem anh có cách nào giúp đỡ không?
- Đi thôi
Lâu Tư Trầm nói xong liên đi theo Lưu Trị Tân đến phòng phẫu thuật.
Đi được hai bước, đột nhiên dừng lại, quay đầu nói với Tần Mộ Sở đang đi theo sau:
Cô xuống ca trước đi! Không sao, tôi đi cùng anh, chẳng phải anh muốn tôi giúp anh ghi lại quá trình phẫu thuật sao! Ca này không cần nữa, cô về đi! Nói xong, anh quay người bước nhanh vào phòng phẫu thuật
Cửa phòng phẫu thuật từ từ khép lại.
Tần Mộ Sở bị chặn ở ngoài cửa
Ngăn cách bởi cánh cửa kiếng, cô nhón chân nhìn vào trong, nhưng không nhìn thấy gì cả.
Cô đối với Lâu Tư Trầm, trong lòng vẫn có chút lo lắng
Liên tục 4 ca phẫu thuật, công việc với cường độ cao như vậy, cho dù là siêu nhân, e rằng cũng không chịu nổi! huống hồ gì, sau bữa trưa đến giờ anh ấy không có hạt cơm nào trong bụng!
Bao tử của anh vốn dĩ không tốt, bây giờ đã mệt lại còn đói, có chịu nổi không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!