Cô bé suy nghĩ, vẻ mặt ngẩng ngơ:
Vậy để con về nhà, nói mẹ viết thư cho ba, để mẹ hỏi ba trước! Nếu ba đồng ý, thì con sẽ gả mẹ cho chú.……Nhưng mà, từ lúc nào anh hứa sẽ lấy mẹ bé thế nhỉ?
Quả nhiên, người lớn và trẻ con, vẫn có khoảng cách thế hệ!
Hơn nữa khoảng cách thế hệ này rất sâu sắc!
Lâu Tư Trầm đưa đuôi nhỏ đến trước cổng trường, thật bất ngờ là người ra đón bé lại không phải là mẹ của bé, mà là hiểu trường của trường mầm non.
Vốn dĩ anh nghĩ là anh sẽ được phụ huynh mang ơn, kết quả không như anh nghĩ, phụ huynh ngay cả mặt còn không muốn lộ diện, vì vậy những lời nói mà anh đã nghĩ sẵn trong đầu đều không có cơ hội để nói ra.
Tuy cảm thấy hơi khó xử, nhưng cũng bớt được rất nhiều việc, anh trước giờ không thích nói chuyện với người lạ, vừa đúng ý của anh!
Trên đường lái xe về nhà, anh đã nhận được tin nhắn cảm ơn của mẹ bé, nội dung tin nhắn rất đơn giản, chỉ vọn vẹn hai chữ: "cảm ơn!"
Ngoài ra không có một ký tự khác!
Điều này thật không giống với thái độ đối xử với ân nhân của mình.
Nhưng anh cũng không để tâm suy nghĩ sâu hơn, và cũng không để ý đến tin nhắn đó nữa.
Tối hôm đó, đuôi nhỏ cũng không thoát khỏi số phận bị mẹ cho một bài học
Bất luận con bé có nụng nịu, giả bộ tội nghiệp, tỏ ra dễ thương thế nào, đến cuối cùng, vẫn bị Tần Mộ Sở phạt quỳ nửa tiếng.
Tuy Tần Mộ Sở cũng rất sót con, nhưng cô nghĩ rằng chuyện hôm nay nhất định phải cho con bé một bài học, để tránh tái phạm lần sau.
…
Trận sóng gió mất tích của đuôi nhỏ cuối cùng cũng đã qua đi, tuy có lo sợ nhưng không có nguy hiểm gì, mọi chuyện đều bình an.
Và công việc của Tần Mộ Sở cũng bắt đầu bận rộn.
Ca ngày và ca đêm đảo lộn, nếu có bệnh nhân cấp cứu, có khi bận suốt đêm cũng là chuyện thường.
Hôm nay, cuối cùng cũng được xuống ca ngày.
- Sở Sở, lần trước cô nói mời chúng tôi ăn cơm, sao không thấy nói năng gì hết vậy? Lần này khó khăn lắm mới được xuống ca ngày, bất luận thế nào cô cũng phải mời đấy nhé!
Lục Dung Nhan thân thiết nắm lấy cánh tay của Tần Mộ Sở, cùng đi hướng về phòng phẫu thuật, chưa xong, cô ấy còn không quên nhiệt tình rủ rê thêm Lâu Tư Trầm đang đi phía trước:
Lâu chủ nhiệm, Bác sĩ Tần mời ăn tối, đi cùng nhé!……Con nha đầu chết tiệt!
Ai đồng ý mời ăn tối chứ?
Tần Mộ Sở lấy hết sức phủi tay của Lục Dung Nhan.
"Ai da!" Lục Dung Nhan đau đến la lên.
Lúc này, Lâu Tư Trầm đi phía trước đã dừng lại, quay người nhìn họ.
Tần Mộ Sở lúng túng nói lí nhí trong miệng:
- Lâu chủ nhiệm, anh đừng nghe họ nói bậy, tôi không có hứa sẽ mời cơm tối!
Lâu Tư Trầm hơi nhíu mày, như muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng nói, đã nghe thấy tiếng của cô điều dưỡng lo lắng gọi:
Chủ nhiệm Lâu, phòng cấp cứu vừa gọi điện báo, bên đó vừa chuyển đến mấy chục nạn nhân, hiện tại bên đó đang thiếu người, cần khoa ngoại chúng ta qua hỗ trợ!…… không phải chứ! Lục Dung Nhan rên lên một cách đau khổ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!