Tần Mộ Sở hoang mang …
Tại sao cô ấy có cảm giác sai sai, hình như giọng nói này cô đã từng nghe ở đâu đó?
Không phải chứ? Chẳng lẽ là …
Một giây sau, giọng nói của người đàn ông ấy, đã chứng thực cho sự suy đoán của cô:
Chào cô, mẹ Diên Vĩ, tôi là Lâu Tư Trầm, là bác sĩ của bệnh viện Phụ Nhân, vừa rồi tôi có gọi vài cuộc điện thoại cho cô, nhưng đều không gọi được. Tôi vô tình gặp cái đuôi nhỏ đi lạc, cô yên tâm, tôi không phải là người xấu, cái đuôi nhỏ đang ở cùng với tôi, con bé đã ăn tối rồi, một lát tôi sẽ đưa bé về nhà, cô có thể cho tôi địa chỉ cụ thể không?……Tần Mộ Sở đứng lặng tại chỗ, đầu óc cô đã hoàn toàn đi vào trạng thái bị treo máy.
Trước mặt cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Con gái cô ……lại ở cùng với ba của nó??
- Mẹ Diên Vĩ?
Thấy đầu dây bên kia không nói gì, Lâu Tư Trầm hỏi thêm một câu.
Tần Mộ Sở mới bất giác hồi tỉnh.
Cô cảm thấy may mắn, câu nói đâu tiên vừa rôi không bị anh ta phát hiện.
Có thể là do cô vừa khóc xong, nặng âm mũi, giọng nói khác nhiều so với bình thường.
Nhưng câu đầu tiên không bị nhận ra, không có nghĩa là câu thứ hai sẽ không bị nhận ra.
Ngay lúc Tần Mộ Sở đang do dự, thì đã nghe Lâu Tư Trầm đưa điện thoại cho đuôi nhỏ:
- Đuôi nhỏ, con nói với mẹ, kêu mẹ gửi địa chỉ nhà vào điện thoại của chú.
Anh xem như là không muốn tiếp xúc với người lạ
- …… dạ
Đuôi nhỏ lau nước mắt, một lần nữa áp điện thoại vào tai:
Mẹ, mẹ còn đang khóc sao? Đừng khóc nữa, khóc nhiều sẽ nhìn già hơn đấy. Chẳng phải là do sự bướng bỉnh của con sao! Con nói thật với mẹ, con một mình rời khỏi trường mầm non để làm gì? Còn nữa, tại sao con lại ở nhà chú đó? So với giọng lo lắng của Tần Mộ Sở lúc ban đầu, lần này có vẻ cứng rắn hơn, và kèm theo sự giận dữ.
- Con, con, con muốn mua mỹ phẩm cho mẹ …
Lòng Tần Mộ Sở nhói đau:
……con ra ngoài là vì muốn mua mỹ phẩm cho mẹ ư? Dạ! Cô bé gật đầu:
Mẹ nói hôm nay là ngày giảm giá cuối cùng, nhưng mẹ lại bận, nên …Tần Diên Vĩ, Ai cho phép con không có gì tự dưng biết điều thế hả? con có biết bây giờ con mấy tuổi không?!! Nếu lỡ dọc đường con gặp người xấu, thì con phải làm thế nào? Con muốn mẹ con phải làm sao?!! Tuy trong lòng Tần Mộ Sở cảm động đến hồ đồ, nhưng sự cảm động này không thể che lấp lỗi lầm của con gái!
Tự ý ra khỏi trường mầm non, đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ! Cô phải mượn cơ hội này để nghiêm khắc dạy cho con mình một bài học!
- Mẹ, chú không phải người xấu! Chú là người tốt, và … chú còn rất đẹp trai! đẹp đến nỗi con không biết dùng từ nào để diễn tả ……
Câu nói cuối cùng là con bé lén lút dùng tay che miệng nói, nhưng Lâu Tư Trầm ngồi ở ghế sô pha vẫn có thể nghe được.
Anh chỉ khẽ nhướng mày, vẫn im lặng lật đọc từng trang tạp chí doanh nghiệp trên tay.
Con về liền cho mẹ! ngay lập tức!!……Tần Mộ Sở hét lên, pít một tiếng, điện thoại đã cúp máy.
Đuôi nhỏ ngỡ ngàng.
Đầu óc bình tĩnh lại, gương mặt tội nghiệp nhìn Lâu Tư Trầm:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!