Lâu Tư Trầm còn chưa nói xong đã thấy Tần Mộ Sở đứng ngoài, lập tức dừng lời.
Tần Mộ Sở cũng giật mình, rõ ràng cô không ngờ hắn và Tiết Bỉnh lại quen biết.
- Hai người quen nhau à?
Cô nghi ngờ hỏi.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm từ người này đến người kia.
Bạn bè! Bệnh nhân! Cả hai gần như đáp cùng một lúc.
- ...
Đôi mày thanh tú của Tần Mộ Sở khẽ nhướng lên, nhìn bọn họ vẻ khó hiểu:
Rốt cuộc quan hệ của cả hai là thế nào? Bệnh nhân! Bạn bè! Cả hai lại cùng lên tiếng.
Nhưng hiển nhiên ăn ý đều bị chó tha rồi!
- ...
Lâu Tư Trầm lườm Tiết Bỉnh một cái ra ý cảnh cáo, anh ta vội vàng cúi đầu ngậm miệng, không dám ăn nói lung tung nữa.
- Cậu ta là bạn mà cũng là bệnh nhân của tôi! Có vấn đề gì sao?
Lâu Tư Trầm đút tay trong túi áo blouse, thản nhiên đáp lại cô.
Mặt không đỏ, tim cũng chẳng hề đập nhanh.
- ...
Cô có thể nói gì nữa đây?
Thế nhưng Tần Mộ Sở cứ có cảm giác quan hệ giữa họ không chỉ đơn giản như thế mà thôi!
- Sao hai người lại quen nhau?
Lâu Tư Trầm lại hỏi ngược Tần Mộ Sở.
Hiển nhiên là cố ý!
- Hả?
Cô ngẩn người, không biết phải đáp lại thế nào mới đúng.
Tiết Bỉnh ngược lại vội vàng chen vào một câu:
Bác sĩ Lâu, cô ấy là thiếu phu nhân nhà chúng tôi!... Tần Mộ Sở thật sự muốn giơ tay sang bóp chết anh ta luôn!
Ai mượn anh ta lắm mồm chứ!
Không biết sao Tần Mộ Sở lại không muốn người đàn ông trước mặt này nói quá nhiều về chồng mình.
Thế nhưng Lâu Tư Trầm nghe xong ngược lại khuôn mặt anh tuấn không có gì thay đổi, giống như cũng chẳng hề để ý tới chuyện cô đã kết hôn hay chưa.
Cũng đúng, hắn sao phải để ý làm gì? Người ta cũng sắp lấy vợ rồi mà! Chuyện của họ đều là quá khứ rồi!
Nhưng dù biết đã là quá khứ mà từ đáy lòng cô vẫn sinh ra cảm giác mất mát là vì sao? Đúng là quỷ tha ma bắt!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!