Tần Mộ Sở bước ra từ thang máy, giống như như người bại trận mà bỏ chạy.
Về đến văn phòng tâm tình vẫn không thể nào bình tĩnh lại.
Cô chưa từng nghĩ đến, họ cư nhiên lại gặp nhau như vậy......
Thật khiếng cô không đoán được mà.
Mà bây giờ bản thân còn cùng hắn làm việc chung một phòng khoa, cuối đầu không thấy nhưng ngẩn đầu lên là thấy rồi.
Đau đầu!
Nhưng mà làm cô đau đầu nhất là......
Đuôi Nhỏ!
Đứa con gái lén lút sinh ra của mình và hắn ta.
Hai người mỗi ngày cũng làm chung trong một phòng khoa, lỡ như bị lộ, Đuôi Nhỏ mà bị hắn ta phát hiện ra thì phải làm sao?
Nghĩ đến việc đó Tần Mộ Sở lại càng thêm hoảng loạn.
Cô tuyệt đối không thể để bất kỳ người nào trong nhà họ Lâu phát hiện ra Đuôi Nhỏ được!
Vậy thì, từ chức?
Nhưng cô đã cố gắng suốt cả sáu năm trời, mới có thể như nguyện vọng thi vào Fu Jen, muốn cô bây giờ từ bỏ, ít nhiều cô cũng có chút không cam lòng!
- Mộ Sở, Mộ Sở! Nghĩ cái gì đó? Gọi cậu mấy tiếng cũng không có phản ứng gì!
Lục Dung Nhan không biết đến từ khi nào, đứng trước mắt của cô, vỗ vỗ vai cô.
- A?
Tần Mộ Sở bây giờ mới hồi hồn lại.
Cậu sao vậy? Sắc mặt như không được tốt lắm. Có sao? Tần Mộ Sở vỗ vỗ khuông mặt trắng bệch của mình, gắng gượng nở nụ cười,
Chắc là do tối qua không nghỉ ngơi tốt thôi à. Đi thôi! Đi ăn cơm!...... oh, đến ngay! Lúc ăn cơm, Tần Mộ Sở vẫn còn chút lo nghĩ đâu đâu, không tập trung.
Không biết làm sao mà đầu óc Tần Mộ Sở toàn là hình ảnh của Lâu Tư Trầm và Trình Huyên Oánh cùng nhau ăn xúc xích.
Cô cảm thấy bản thân như bị ám ảnh rồi!
Thức ăn trong chén cũng không có mùi vị.
Cái gì cũng nuốt không trôi!
- Cậu có phải bị bệnh rồi không? Nhìn cậu ăn cái gì cũng không ngon miệng.
Lục Dung Nhan lo lắng hỏi.
- ...... Không.
Tần Mộ Sở lắc đầu:
Chỉ là do không có tâm trạng ăn cơm thôi. Lượng công việc của chúng ta lớn như vậy, không ăn cơm làm sao mà làm nổi chứ? Thật sự là nuốt không nổi. Vậy uống chén canh đi! Vừa mới nấu xong, còn nóng đó, uống một chén làm ấm dạ dày cũng dễ chịu một chút. Vậy cũng được! Tần Mộ Sở chỉ còn cách đứng lên đi lấy canh.
Múc đầy một chén canh rong biển nóng, đang định bước đi nhưng ai ngờ vừa quay lưng thì "Ầm__" một tiếng, cô liền đụng phải người đàn ông bước đến ở phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!