"bữa tiệc nào cũng có lúc tàn"
- Những ngày tháng bình yên nhất nơi quê tôi đã đến hồi chấm dứt.
Ba hôm sau vừa vặn đến sinh nhật tôi. Tôi xin phép các tổng đài trong nam trì hoãn công chuyện thêm 2 ngày để bản thân có thời gian chung vui cùng gia đình nhỏ bé.
Ngày sinh nhật tôi trời mưa lắc rắc, tuy rằng cơn bão lớn đã tràn qua miền trung nhưng những hệ quả vẫn còn dai dẳng nhiều tuần liền.
Sinh nhật đến, từ trong nhà ra trước hiên đều được trang trí bởi hoa và bóng bay. Đây là thành phẩm của Hạnh Nhi và em gái, hai cô nàng rất có thẩm mỹ, nhờ bàn tay của 2 người họ, căn nhà bừng sáng hẳn dưới cơn mưa ủ dột.
Gái Hư và bác gái tôi phụ trách làm mấy món đơn giản. Bánh sinh nhật được đặt mua trong thị trấn, gồm có 3 tầng, cả nhà ăn mấy ngày mới hết.
Đột nhiên tôi nhớ tới sinh nhật năm vừa rồi. Năm vừa rồi, mọi thành viên trong "đại gia đình" Tắc Kè Bông đều góp mặt không thiếu mống nào, cả "binh đoàn" mấy chục mạng tràn vào quán nhậu hết sức náo nhiệt. Ở Sài Gòn tôi đã quen với cuộc sống ồn ã , đông đúc, cho nên ngày hôm nay có mặt tại đây, dưới cơn mưa xám xịt này, đâm ra có chút không quen.
Tôi nhìn khắp chung quanh, chỉ thấy 3 người con gái và 1 bà già móm mém ngồi nhai trầu. Trong lòng liền nhủ thầm : "Năm nay đã 33 tuổi rồi, bước qua giai đoạn khác của cuộc sống."
"phải rồi, khi ta trẻ, ta mặc sức bay nhảy tự do, giao thiệp bạn bè rộng rãi mênh mông. Khi ta có tuổi, chin mùi trong cách sống, những gì thân mật gói gọn trong gia đình."
Buổi trưa hôm đó bắt đầu giai đoạn ăn nhậu la liệt tới tận chiều. Công nhận, trời mưa mà ngồi lai rai là số dách. Nhân ngày sinh nhật, tôi cũng gạt bỏ mọi buồn phiền xảy ra trong cuộc sống, lấy những năm vừa qua làm động lực cho những năm tiếp theo.
Nhiều năm đã qua , Tắc Kè Bông vẫn vững vàng không suy sụp. Cho dù công việc làm ăn lúc thịnh lúc suy, nhưng chung quy lại tôi vẫn sinh tồn hoàn hảo giữa thế giới ngầm.
Bánh Đậu Ngọt hỏi về sinh nhật các năm trước của tôi. Cả tôi , Hạnh Nhi, Gái Hư đều hài hước kể lại cho nó nghe.
Hạnh Nhi hãnh diện khoe " năm ngoái, tao làm vedette đấy."
Em gái liền tò mò nhìn Búp Bê.
Cô nàng bổ sung thêm "vedette tức là hốt cú chót đó hiểu không cưng? Lúc chị đây xuất hiện cực kì đẹp. Đẹp cực kì luôn."
Chẳng là, năm ngoái đại gia đình cave từ bắc chí nam đều chúc mừng sinh nhật tôi. Giữa 1 rừng em út và bạn bè vây quanh tôi vẫn luôn thắc mắc vì không thấy Búp Bê đâu. Nhưng vì khách khứa quá đông cho nên cũng chẳng tiện đi tìm.
Mọi người hát hò, nhảy nhót ầm ĩ , lại còn bày ra biết bao nhiêu trò chơi, vui ơi là vui. Đến cuối bữa tiệc, Gái Hư kéo tay tôi đến bên một chiếc hộp quà to như cái tủ lạnh , mọi người đều vây xung quanh đó. Tôi toan mở hộp ra thì bỗng nắp hộp bung lên, Hạnh Nhi từ trong đó chui ra , vung kim tuyến loạn xạ , hô : "quẩy lên , quẩy lên".
This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 960x719.
Búp Bê mũm mĩm tối hôm đó thật xinh xắn. Nàng bận váy đỏ, giữa đống kim tuyến bạc lấp lánh trông như thiên thần đội tuyết.
Ai nấy kể xong kỉ niệm vừa rồi đều khoái chí làm 1 li , ăn một miếng.
Tôi nhìn cô búp bê bên cạnh cưởi tủm tỉm. Năm nay nàng ta giả vờ quên sinh nhật tôi, nhưng tiếc thay mưu tính không thành công, bị Bánh Đậu Ngọt lật tẩy, thế là đành chữa thẹn bằng cách chạy vào nhà bếp lấy xoong nồi đập vào nhau boong boong theo nhịp bài happy birthday.
Vợ bé uống 1 li rượu vào, sắc mặt hồng nhuận, le lưỡi nhìn tôi cười. Tôi bèn đưa tay véo má nàng mấy cái.
Đột nhiên , Gái Hư kể về 1 kỉ niệm trong quá khứ
- ngày tôi và Gái mới gặp nhau. Khi đó tôi ngứa mắt con điếm nhỏ này ghê gớm, còn tính nhờ Gia Đình Đĩ Điếm dạy cho nó 1 bài học. Mỗi khi uống rượu trong bar, Gái Hư thường xuyên giả vờ say làm đổ rượu lên người tôi, chọc tức tôi không biết bao nhiêu lần. Thế mà, có 1 lần cô ả say thật . 2h sáng nằng nặc theo tôi về nhà, vừa ôm tôi vừa tỉ tê : "Trai ngoan, trai ngủ ở nhà.
Gái ngoan , gái ngủ ở nhà trai ngoan."
Hôm đó, tôi đành phải đưa cô ả về nhà mình. Đến trước cửa căn hộ , Gái Hư đi không nổi nữa ngã lăn ra ngủ. Tôi đinh ninh nàng ta đang giả vờ, hay chí ít cũng làm lố, thế là bỏ mặc nàng, vô nhà ngủ ngon lành. Sáng hôm sau hàng xóm phát hiện ra Gái Hư , hét toáng lên. Cả khu chung cư nhốn nháo . Ai nấy đều tưởng rằng cô gái trẻ này đã trúng gió chết từ đêm qua rồi.
Chị cả kể xong câu chuyện , cả nhà được dịp cười ầm, còn tiện thể mắng tôi là đồ không có lương tâm. Thú thực , nhớ lại sự tình lúc đó tôi cảm thấy rất vui. Nếu có cơ hội quay ngược thời gian, tôi vẫn quyết định để Gái nằm bên ngoài thôi.
Chúng tôi chè chén say sưa cả buổi chiều câu chuyện mới dần đi đến hồi kết.
Tôi đứng dậy đi vệ sinh, ra đằng sau nhà gọi điện cho Vợ Lớn. Bỗng nhiên trong ngày sinh nhật của chính mình , tôi rất muốn được tiếp xúc với đứa con máu mủ của tôi. Hôm nay là một ngày thiêng liêng, tôi thật sự mong rằng sợi dây gắn kết giữa 2 bố con sẽ trở nên bền vững.
Không phụ sự kì vọng này, ở đầu dây bên kia có người nhấc máy, giọng nói rất dễ nghe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!