"Rét tháng ba bà già chết cóng".
Dường như rét nàng bân năm đó đã về càng ác liệt hơn với đất trời Hà Nội và những cơn mưa buốt giá.
Chỉ mới hôm qua sắc trời còn hửng sáng, vậy mà sau 1 đêm, bầu trời đã nhuốm màu xám xịt và ảm đạm. Những cơn mưa tiếp nối nhau cứ dầm dề , rả rích và rầu rỉ mang đến thứ hơi lạnh tê tái cho những người đi đường . Thứ hơi lạnh ấy dường như càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi không tên đang dấy lên trong lòng tôi – Má đã không giữ đúng lời hứa !
Trước khi bước qua cánh cửa đó Má Nuôi đã hứa sẽ trở về rất mau. Nhưng Anh em tôi đợi đã lâu vẫn không thấy bóng dáng Má.
Má Nuôi bảo tôi đưa Bánh Đậu Ngọt từ quán ăn về nhà trước , rồi bà sẽ một mình trở về sau.
Đêm hôm đó Bánh Đậu vừa mới khó khăn an giấc, ngoài cổng thình lình vang lên tiếng kẽo kẹt. Đèn xe taxi dọi sáng vào phòng khách.
Bên ngoài trời mưa ngày một nặng hạt.
Tưởng như nghe đâu đây giữa tiếng gió mưa là tiếng đàn lúc trầm lúc bổng chạm thấu vào lòng người .
Má Nuôi lửng thửng bước đi từ cổng vào nhà , 2 hàng cây ko thể che chắn nước, mặc mưa gió trút lên thân người Má. Từng hạt mưa hắt nhẹ lên khuôn mặt bà hòa tan cả làn nước mắt .
"Má, má làm sao thế này, sao không đợi con ra đón?"
Dưới tán ô đen sẫm, khuôn mặt bà vẫn sáng bừng lên, tô điểm cho nụ cười có phần lợt lạt:
"con trai đưa má vào nhà nhé."
Má Nuôi nói rồi đè cả thân người lên vai tôi. Da thịt bà chỉ cách tôi 1 lớp áo nên cảm nhận rõ mồn một cơ thể Má mềm nhũn không xương.
Động tác này khiến tôi liên tưởng đến một đêm đau đớn mà trước đó Má phải chịu.
Bao lâu nay tôi vẫn nhận thấy dáng dấp Má Nuôi thản nhiên nhưng ko hề thảnh thơi, tôi biết gánh nặng đè trên vai bà không hề nhẹ. Nhưng ngày hôm nay bằng động tác này, coi như Má đã ủy thác gánh nặng trên người bà sang cho tôi.
Và trong khoảnh khắc đó tôi đã biết mình phải là người đàn ông của Má !
Trên người Má Nuôi có men rượu , có vẻ đã chếnh choáng say.
Trang phục trên người và lớp phấn trang điểm bị nước mưa làm cho hỏng mất. Tôi dùng khăn ấm lau khô khuôn mặt cho Má rồi giúp bà chuẩn bị đồ đạc.
Chỉ là lúc này Má Nuôi đột nhiên nhìn tôi tươi tỉnh, nụ hồng phơn phớt càng thêm đẹp hơn giữa cơn say.
Má Nuôi cũng khóc !
Ban đầu tôi cứ nghĩ rằng là do nước mưa từ chân tóc, nhưng những hạt trân châu này chảy đều từ khóe mắt .
"má làm sao vậy? tại sao lại khóc ?"
Má Nuôi lẳng lặng lắc đầu.
"có phải vì gã đàn ông đó không? hắn đã làm gì má?"
"không đâu , không phải đâu."
"chắc chắn là hắn rồi! Má nói con biết hắn ta là ai? con đi tìm hắn."
"đừng , đừng. từ nay trở đi Má và hắn sẽ là kẻ thù. Con chớ có dại dột."
Tôi nghe bà nói câu này lòng ngổn ngang bao cảm xúc :"má đừng sợ, đừng lo chi hết, con sẽ bảo vệ Má khỏi hắn ta. con sẽ... con sẽ..."
"con khờ quá."
-Má Nuôi nở nụ cười gượng gạo nhìn tôi - " trong lòng con như thế nào sao má lại không biết kia?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!