Trong cuộc đời, Má Nuôi đã phải chịu đựng biết bao nổi khổ tâm giày vò.
Xót xa thay một trong những niềm đau ấy còn bắt nguồn từ chính người thân của Má.
Mỗi dịp giỗ tết, nhà Má Nuôi ko thiếu khách ghé thăm. Mỗi lần như vậy tôi và Bánh Đậu Ngot lại được dịp kê bàn trước cửa làm quầy tiếp tân.
Đêm trước ngày lễ, bao giờ Má Nuôi cũng gọi anh em tôi tới nghiêm nghị dặn :
"trên đời này có mấy hạng người, không được phép bước qua cửa nhà má con mình, con phải nghe cho rõ đặng đến ngày giỗ nhất thiết ko để họ bước vào nhà. Có biết chưa?
"Thứ nhất là hạng cò mồi, bảo kê, mại dâm. Trong hạng này đặc biệt cấm cửa bọn chăn dắt gái . Còn một loại nữa nhất thiết phải cẩn thận đó là cave , gái điếm... con và Bánh Đậu nhớ cho kĩ, làm đĩ thì không vào nhà này, đã ở nhà này thì cấm giao du với đĩ !"
Tính tôi bộc chộp, chưa nghe hết lời Má Nuôi đã vội hỏi :
"ý má là bọn người xấu, thành phần nằm ngoài vòng pháp luật ạ?"
"không phải, giả sử có là hung thủ giết người tới đây thắp hương cúng bái ông bà, Má cũng mở rộng cửa tiếp đón, nhưng đã liên quan đến mại dâm thì kiểu gì cũng đứng ngoài. Đừng hòng ta cho vào 1 bước."
Má nói câu này mặt sầm xuống, hàng lông mày nhăn lại khiến tôi chỉ biết lè lưỡi e sợ. Đã lâu ko thấy Má ra thái độ nghiêm trọng như vậy.
Má Nuôi tiếp tục căn dặn :
"hạng người tiếp theo không cho vào là trai đẹp, đẹp kiểu tài tử, nhất là mũi nhọn, mắt sáng, miệng có khóe... cao to bảnh bao cứ cấm cửa. Nhà này ko tiếp người quá đẹp."
Đến đây thì tôi thực sự ngạc nhiên rồi, những hạng người trước không tốt đẹp gì, dĩ nhiên phải bị cấm cửa. thế nhưng đàn ông đẹp mã cũng bị cấm nghĩa là sao?
"Hạng người cuối cùng dĩ nhiên là dạng say xỉn, nói năng tục tĩu, hành vi không đoan chính. Chỉ chừng đó thôi, con hiểu chưa?"
- Má dứt câu cuối mỉm cười tươi thắm nhưng ánh mắt ra chiều vô cảm.
Tôi lấy làm kì thầm nghĩ các loại người kia dễ chi gặp được ngoài đời, mà giả sử có gặp cũng làm sao phân biệt nổi đâu là cò mồi, đâu là gái điếm? chỉ có hạng người cuối cùng nghe có lý , những kẻ say xỉn, hành vi không đứng đắn mà dám bén mảng tới đây, tôi không vác đá tố vỡ đầu thì không làm con của Má !
Nhưng có ai ngờ được, ngày giỗ vừa đến chẳng thể nào tìm thấy 1 tên say xỉn hay hành vi thô lổ nào. Tất cả khách đến hôm ấy đều đạo mạo lịch lãm, mặt mũi hiền hòa, môi miệng ngọt như mía lùi. Xe máy xe con nối tiếp nhau san sát thành hàng dài, có kẻ khệ nệ bưng bánh trái, có kẻ thủ sẵn phong bì dày.
Bên ngoài nhà lớn, tiếng người tiếng xe huyên náo . Tôi dắt tay Bánh Đậu Ngọt đứng nơi ngưỡng cửa trông chừng khách ra vào.
Khách đầu tiên là 1 người đàn ông trung niên mặc ple, ông ta hối hả trình thiệp mời cho tôi xem. Thì ra là 1 đại gia nhà đất!
Khách được mời dĩ nhiên là thượng khách, Bánh Đậu Ngọt khẽ cất đôi môi chúm chím: "Phong bì mời bác bỏ vào hòm, bánh trái đặt lên bàn cạnh cửa sổ"
Ông khách nghe thấy bèn thuận mắt cúi xuống ngó Bánh Đậu một cái, bỗng giật mình nói "không phải , không phải kêu bằng bác."
Những người khách tiếp theo cũng lục tục tiến vào, vì số lượng đông nên mỗi nhóm người chỉ cử 1 đến 2 đại diện. Đa số những người này đều có thiếp mời. Thành tâm đến, thành kính đi. Ai nấy đối với Má Nuôi vô cùng lễ độ.
Có người đàn bà tóc đã hoa râm dắt theo đứa cháu trai bước vào, nhìn thấy Bánh Đậu Ngọt vội la lên :
"thằng cu đâu, tới đây chào dì đi"
Đứa cháu đi cùng liền kính cẩn cúi đầu "cháu chào dì"
- thằng nhóc tuổi mới lớn đột nhiên lễ phép phi thường với đứa nhỏ lớp 1 khiến người ngoài nhìn vào không khỏi buồn cười.
Bánh Đậu Ngọt và tôi ngơ ngác gật đầu.
Tiếp đến thằng nhỏ không dám chậm trễ vòng tay chào Má Nuôi "dạ thưa bà"
Lúc này tôi mới nhớ ra họ hàng nhà Má Nuôi đông vô cùng, và mẹ con Má Nuôi vai vế cực cao trong tộc.
Còn đang nườm nượp người nọ người kia thì ông khách trung niên mặc ple ban nãy tới sớm nhất lúi húi trở ra. Ông ta đang ra sức đỡ 1 cụ ông lưng còng chống gậy bước từng bước chậm chạp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!