Lão Tướng là người anh em tốt nhất trên đời của tôi bởi vậy có rất nhiều chuyện bí mật tôi từng tâm sự với gã, bao gồm cả chuyện của Má Nuôi. Bấy lâu nay ở ngoài bắc gã luôn tìm cách nghe ngóng động tĩnh của Má Nuôi giúp tôi. Ngạc nhiên thay cho đến gần đây mới mò ra được chút ít tin tức. Cụ thể là lúc gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách, khi tôi đem sự tình về Gái Hư trình bày với gã.
Trình bày đến đoạn Lý Ma Ma có quan hệ huyết thống với Má Nuôi và bí mật Làng Cung Nữ ở Hải Phòng, Lão Tướng nghe xong trầm ngâm nói :
"tao điều tra ra được thông tin cơ mật, trước đây Lee Phong Lưu có mối quan hệ tình cảm rắc rối với 2 chị em nhà Lý Ma Ma Làng Cung Nữ. Có điều tao ko lường trước Má Nuôi lại là chị của bà Lý. Mẹ kiếp, Má Nuôi của mày ghê gớm thật đấy."
Lão Tướng nuốt nước bọt nhìn tôi dè dặt, sau cùng quyết định nói thêm :
"Mày có biết không? Lee Phong Lưu từ trước đến nay vẫn giấu biệt 1 người tình bí ẩn. Trước đây tao nghe mấy ông anh , ông chú nói đó là người vợ không hôn thú của hắn. Như vậy tao nghĩ người đàn bà đó chính là .... ôi thôi ! tao chỉ phán đoán thôi đấy nhé. mày không cần căng thẳng vậy đâu."
Thằng bạn chí cốt nói xong câu đó mặt tôi cắt ko còn hạt máu. Cái gì mà quan hệ tình cảm với Lee Phong Lưu ? Má Nuôi ư ?
Chuyện này không nói tới thì thôi, nói tới lại thấy thế gian thật nhỏ bé. Số phận sắp đặt thật là hay.
Điều này đã đánh thẳng vào yếu điểm của tôi. Tôi tạm thời ko thể chấp nhận được sự thật này. Ngày hôm đó bị sốc tâm lý nặng nề, thở ko ra hơi.
Lão Tướng tinh tường nhận ra điểm yếu của tôi, gã lật đật vịn vai tôi nói : "mày thở sâu vào, hít thở đều, 2 tay duỗi thẳng ra phía trước. nhắm mắt lại !"
Cả người tôi run rẩy, thị lực kém đi, nhất là 2 tay kia lại càng bủn rủn.
Mỗi lúc tôi nghe thấy tin tức gì ko hay từ Má lại có cảm giác khó chịu như vậy truyền về. Những lần sau này còn đỡ , mấy lần đầu tôi ko ngất xỉu đã là may.
Sau một hồi nghỉ ngơi hoàn hồn lại, Lão Tướng an ủi vỗ lưng tôi nói : "tao có thể giúp mày tìm được người thân thích của Má Nuôi. Chỉ cần biết Má Nuôi chính thức là ai, tao có thể dò ra rồi."
Trước đây tôi tuy là con nuôi, sống với mẹ con Má Nuôi bao nhiêu năm trời nhưng thực ra tôi vẫn chưa biết nhiều về bà con dòng họ của Má Nuôi cũng như lai lịch của đám người đó. Người thân thiết nhất với Má con tôi trong họ tộc chắc là Ông Công.
Tôi biết Ông Công có nhà riêng ở Thái Nguyên, thường đi lại giữa các vùng rừng núi phía bắc. Bởi vì hay đi đây đi đó nên kiến thức rất rộng. Ông ấy vừa là ông Đồ chuyên cho chữ, vừa là thầy thuốc nam, vừa là võ sư, vừa là nhà thơ , nhà văn. Trước đây ông từng ở lại một thời gian dài trong nhà Má Nuôi nên tôi và Bánh Đậu Ngọt rất gắn bó với ông .
Còn những người bà con khác tôi chỉ biết đại khái người ở Phủ Lý , kẻ ở Hà Tây , Hải Phòng, Bắc Giang... không tài nào biết được địa chỉ chính xác. Về phía những người bà con thường trú tại Hà Nội lại càng li kì hơn nữa, chẳng hiểu sao bọn họ đều đã biến mất 1 cách kì lạ. Tôi ko tài nào tìm ra được lai lịch bọn họ, vậy nên hành trình tìm kiếm Má Nuôi đành chịu đứt đoạn.
Đến hôm nay cuối cùng Lão Tướng đã mò ra chút tin tức rồi ! Tôi nên mừng hay nên lo sợ đây? Bất giác cả người như có cơn sóng ngầm, rần rần chạy dọc khắp bên trong.
Tung tích Má Nuôi đây rồi! tôi đã ko tìm được bà ấy ở Làng Cung Nữ. Vậy, hẳn Má đã đến nương náu vào nhà một người bà con nào đó.
Mang theo suy nghĩ cầu may trên, tuần sau anh em tôi lặn lội vượt đường xa lên Thái Nguyên .
Người đầu tiên tôi tìm đến là ông Công. Bởi vì ông ấy thân thiết với Má Nuôi và cả tôi nữa. Như đã nói, ông Công là người đáng tin cậy nhất hiện này, có thể nói "trên thông thiên văn dưới tường địa lý". Nếu Má Nuôi muốn lánh nhờ ai đó thì ông Công là lựa chọn sáng suốt nhất.
Thế nhưng , đáng buồn ở chỗ , khi chúng tôi vừa mò lên được Thái Nguyên, hỏi han mấy người bán hàng nước thì nghe được thông tin "ông Công lâm bệnh nặng, hiện đang điều trị ở bệnh viện tỉnh."
như vậy, chúng tôi đành trước thì tới tư gia, sau là vào bệnh viện 1 chuyến.
Chúng tôi theo địa chỉ Lão Tướng tìm hiểu được và theo mách nước của người địa phương quả nhiên tìm đúng nhà ông Công. Đó là 1 mảnh đất lớn như trang trại, ở chính giữa khu đất tề chỉnh căn nhà nguyên nét cổ kính, nằm ẩn hiện giữa những vườn cây trái. Nơi đây là địa điểm cư trú của nhiều thế hệ trong gia đình ông Công. Chỉ là khi nhìn từ bên ngoài vào, khu đất quá mức yên ắng.
Tôi và Lão Tướng đậu xe bên ngoài gọi cổng một hồi rõ lâu, qua chừng nửa giờ đồng hồ, có tiếng chó sủa, một người đàn ông trung niên bộ dạng hối hả từ bên trong chạy xe máy ra. Trông thấy chúng tôi liền hỏi : "mấy cậu tìm ai?"
Tôi liền tự giới thiệu bản thân, chưa kịp nhắc đến Lão Tướng thì ông ta đã cướp lời luôn : "con nuôi của bà cả ngày xưa đây hả? trời đất ! mày thay đổi quá tao nhận ko ra. Đi thôi, theo tao vào bệnh viện. Ông già đang nằm trong đấy."
Người lái đò đã đến rồi, xem ra chúng tôi may phước ! tôi và Lão Tướng bèn theo chân người đàn ông kia vào bệnh viện thăm ông Công .
Trên đường đi chúng tôi trao đổi rất nhiều về cuộc sống của ông Công và Má Nuôi những năm vừa qua. Đáng buồn ở chỗ , bên phía gia đình ông Công đồng dạng chẳng biết chút tin tức nào của Má Nuôi cả. Như vậy suy luận Má Nuôi đang lánh ở đây hoàn toàn sai lầm.
Tắc Kè Bông tôi cứ thế ôm 1 đống thất vọng to tướng, vò đầu bứt trán phát tiết hồi lâu vẫn ko cảm thấy khá hơn. Thứ cảm giác ôm hi vọng để rồi thất vọng đúng là đáng sợ. Thứ cảm giác này tôi đã trải qua không ít lần.
Nhưng nói gì thì nói, trước tiên cứ phải ưu tiên thăm tình hình người quen cũ thôi.
Xe chúng tôi nhanh chóng đến được bệnh viện tỉnh Thái Nguyên trong vòng 20 phút. hôm nay là chủ nhật, vừa vặn thế nào rất đông người trong gia đình cũng tới thăm ông Công.
Chúng tôi tiến vào chào hỏi từng người. Bọn họ đều dành cho tôi cái nhìn khá dửng dưng. Tôi biết để lấy lòng được đám người nhà Má Nuôi là cả 1 vấn đề nan giải. Tại đây, tôi xui xẻo gặp phải trường hợp nan giải nhất. Ây là Gã Đồ Tể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!