Không ai trên thế giới này tình nguyện tin lời Gái Hư. Tôi là người hiểu rõ nhất đạo lý đó. Thế nhưng mọi chuyện ngày hôm nay đã được định sẵn , nếu tôi không ra bắc theo lời Gái Hư chỉ e đại họa ngập đầu.
Tôi bước xuống sân bay Nội Bài cảm giác như V.I. P vì có hẳn 1 toán người phụ trách tiếp đón. Dẫn đầu là Gái Hư , số còn lại là vài đàn em của Lee Phong Lưu.
Như đã nói từ trước, Tắc Kè Bông đi đến đâu cũng có bạn , huống chi lần này lại là Hà Nội
- mảnh đất tôi từng sinh sống cả chục năm trời. Vậy nên tôi quyết định bắn tin cho 1 vài chiến hữu cũ, lưu lại chước hậu luôn là phương châm hàng đầu của Tắc Kè Bông.
Ở một ngã ba đường nằm cách sân bay khoảng chừng 4 cây số, sừng sững ở 1 bên nhìn dòng người qua lại là quán café chân dài mang tên Biệt Thự Người Đẹp.
Quán café này được xây vừa vặn 6 năm. Hôm nay đúng ngày kỉ niệm tròn 6 tuổi. nhớ lại lúc xưa vào khoảng 7 năm trước, lịch sử hình thành quán cũng có đôi chút dính lứu tới tôi.
Hôm ấy buổi trưa nóng nực, tôi cùng người anh em kết nghĩa theo chầu Lee Phong Lưu ngồi hóng mát đánh cờ tướng với 1 bô lão rất máu mặt của Hà Nội .
Ông ta tên gì tôi không được biết, chỉ nghe mọi người già trẻ lớn bé đều gọi là Chú.
Cờ đi được mấy nước đầu, Chú đang phe phẩy quạt, đột nhiên than thở với chúng tôi :
"trời nóng thế này chỉ thích ở nhà, nhưng ngặt nỗi muốn tiếp khách mà đưa về tư gia thì không tiện." – vừa nói Chú vừa chỉ vào trang phục trên người, quần đùi áo mây
-ô trông như con khỉ già trong trang phục lùng thùng.
Lee Phong Lưu cười nói "Lý Thường Kiệt, Hai Bà Trưng thiếu gì bar. Chú thích chỗ nào cứ vào chỗ ấy , bọn nó ao ước Chú đến lại còn không được ấy."
"Ban ngày thì sao? vả lại chổ đó nhiều bọn thanh niên , ồn áo quá. Khách của tao chỉ thích café yên tĩnh ngắm gái đẹp thôi."
Lee Phong Lưu suy nghĩ 1 chặp, bèn hạ quyết tâm nói :
"nếu vậy để cháu xây 1 quán café. Cafe ban ngày thoáng đãng , ban đêm có nhạc sôi động 1 chút. Còn khoản gái gú thì khách của chú chắc chắn không chê chỗ nào được. Ý Chú sao?"
Chú cười ha hả nói : "Lee này, nói về gái thì ở miền bắc này không có ông con nào qua được mày. Tao rất tin tưởng mày."
Điệu bộ Lee Phong Lưu hết sức tùy ý, miệng gã cười mà như không cười :
"cháu thấy bọn con bé Diệp, bé Hà nghỉ học sớm ở nhà rãnh rỗi làm gì? Mở cái quán mai mốt cho đứng tên chúng nó . Như vậy là 1 công đôi việc."
Ông Chú ngồi trầm ngâm ko nói gì mắt him híp, lát sau mới vỗ đùi la :
"tuyệt diệu, mày nói đúng ý tao lắm Lee. Xây quán rồi cho 2 đứa nó về làm chủ, như vậy thì không ai dám bảo chúng nó con sếp mà vừa thất học vừa thất nghiệp!"
Vậy là hơn một năm sau cafe Biệt Thự Người Đẹp quy tụ hàng loạt chân dài xuất hiện ở Hà Nội, mở ra trào lưu mới.
Tiếng nhạc xập xình nổi lên , nhìn khắp quán người đông lố nhố , tiếp viên mặc đồng phục đứng thành hàng trước lối đi. Tôi theo chân Gái Hư lần mò qua hàng người tiến thẳng vào khu vực phòng kính.
Ả đứng gần bên tôi , môi mấp máy giữa tiếng nhạc :
"bao nhiêu năm rồi, cảm tưởng thế nào?"
Tôi chỉ ậm ừ qua loa, vì đầu óc đang bận để tâm đến điều khác.
Từ lúc bước chân vào quán tôi đã luôn âm thầm để ý nhất cử nhất động xung quanh.
Nhận thấy rất nhiều nữ tiếp viên và các kiều nữ duyên dáng ra vào khu vực phòng kính.
Nơi đây đông người , nhìn vào phòng kính chỉ thấy lờ mờ nhân ảnh. Nhưng nhìn điệu bộ hối hả lẫn chờ mong của các cô gái cũng ko quá khó để đoán biết nhân vật ngồi bên trong.
Gái Hư dẫn tôi rẽ đám đông, xuyên qua 1 hàng tiếp viên váy ngắn cũn cỡn đang dạo tới dạo lui, tôi nhận ra vài kiều nữ đang ngồi yên ắng trên dãy ghế gần cửa ra vào.
Thấy Tắc Kè Bông đột ngột xuất hiện , những người quen cũ đều chủ động bắt tay chào hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!