Chương 12: Vợ Bé Đến Chuyện Lớn Tìm Đến.

Ngoài mong đợi của tôi, kể từ khi có rắc rối nảy sinh. chẳng hiểu sao khách hàng cứ nườm nượp kéo đến. Toàn là những vụ làm ăn béo bở cùng với các đại gia máu mặt. Tiền có thể kiếm ít đi 1 chút , nhưng thể diện đám khách hàng không thể không quan tâm.

Tôi muốn dành vài ngày thời gian để ra Hải Phòng tìm kiếm tung tích mẹ con Mẹ nuôi nhưng đành phải tạm thời gác lại.

Chỉ là, chuyện cũ không như ý , nhưng chuyện mới vẫn tìm đến tôi đều đặn.

Kể cũng đúng lúc thật, vừa ngơi nghỉ 1 buổi tối xả hơi thì cô gái dễ thương nào đó gọi cho tôi.

ô khéo làm sao, chính là Hạnh Nhi hôm nọ!

Giọng cô nàng trong điện thoại rõ hưng phấn, nói rằng muốn mời tôi ăn tối 1 bữa ra trò để đền đáp công ơn đêm trung thu.

Dĩ nhiên, không công bất hưởng lộc, có công tất không thể bỏ qua. Tôi đáp ứng không do dự.

Tắt điện thoại tôi cười thầm , cô gái này vẫn chưa biết tôi đã rõ ràng lai lịch nàng ta. Đã thế nàng còn can đảm hẹn tôi đến đón trước cổng Trường Múa mới thật là buồn cười. Đây là thời đại gì mà mọi cô gái đều thích núp bóng sinh viên vậy !?

Hạnh Nhi hẹn tôi ăn món Pháp tại 1 quán nho nhỏ nhưng nổi tiếng nằm trên tuyến phố tấp nập nhất. Để được ngồi vào bàn ở đây, thực khách phải đặt trước hoặc chịu khó xếp hàng chờ đợi.

Tôi và nàng thế là đứng đợi bàn nửa tiếng đồng hồ. Hạnh Nhi nhìn tôi đầy hối lỗi "ôi mẹ ơi, em nào có biết trước chuyện này, anh đừng giận em nha"

Người đẹp đã ứng xử uyển chuyển như vậy, tôi còn nặng lời dc mới lạ.

Bắt đầu 1 đêm vui vẻ theo đúng nghĩa, chúng tôi đều gọi Bò xốt tiêu làm món chính.

Đôi tay Hạnh Nhi khá vụng về trong việc sử dụng dao và nĩa. Tôi bèn dùng tốc độ nhanh nhất, cắt hết phần thịt ra giúp nàng.

Đôi môi hồng cẩn thận nhai nuốt từng miếng thịt nhỏ bé như chú mèo con cặm cụi.

Đang theo dõi chăm chú quá trình trước mắt, bỗng nhiên Hạnh Nhi ngẩng mặt lên.

Mắt cô mở trừng nhìn tôi, đôi mắt to thật to dường như cũng mang theo thứ ánh sáng kì dị chiếu lên người đối diện.

Tôi giật nẩy mình.

Cô mím môi lại "a, em biết rồi nha, anh cũng muốn chọc em giống con mèo đúng không?"

"không có, anh đang nghĩ, người dễ thương như vậy rốt cuộc là từ đâu tới?"

- tôi nở nụ cười lấp liếm, cũng ko quên chuyển chủ đề ưa thích nhất.

"em đến từ Hà Nội"

- Hạnh Nhi một mạch nói thẳng khiến tôi có điểm bất ngờ.

"còn anh? anh cũng không phải Sài Gòn gốc đâu"

- Hạnh Nhi vừa ăn vừa hỏi.

"ừ, quê gốc của anh ở Đà Nẵng"

"ôi mẹ ơi, vậy sao vào tận đây? miền trung nghèo lắm hả anh?"

Cái cô này, tôi cũng không biết nên cười hay nên mếu nữa đây.

"Đà Nẵng là thành phố rất lớn . Nhưng gia đình anh có chuyện nên phải chuyển nhà đi nơi khác."

Tôi trả lời như vậy khiến gương mặt Hạnh Nhi thoáng buồn, nàng chống cằm nhìn tôi rồi lại cắm cúi ăn tiếp.

"kể cũng phải..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!