Tại căn hộ của Jayver, một căn hộ tương đối đầy đủ và được lau chùi sạch sẽ. Cậu đang ngồi tựa lưng trên ghế sofa dài, Diva thì nằm gối đầu trên đùi cậu. Đôi mắt cậu đờ đẫn nhìn đi nơi khác nhưng bàn tay vẫn vuốt ve mái tóc của cô, cô gái mỉm cười:
- Lever, em làm đúng chứ? Em đã nghe theo lời anh không giết người bừa bãi, họ chỉ mất một vài thứ thôi.
Jayver chỉ khẽ gật đầu không nói gì, đúng hơn là cậu không chú tâm vào những lời đó cho lắm. Một hồi lâu, cậu mở lời:
- Ngày mai, anh sẽ chuyển tới trường của em học.
Cô gái mở to mắt ngạc nhiên:
- Nhanh vậy sao? Tốt quá rồi! Chúng ta sẽ gần nhau hơn nữa. – Diva cười híp mắt:
- Anh sẽ không thể rời xa em.
"Đúng vậy, tôi không thể rời xa cô ấy, bởi tôi không biết cô ấy sẽ ra sao…"
Sáng hôm sau, Jayver tới trước cổng trường Miford
- một ngôi trường cực kì nổi tiếng về chất lượng dạy học và môi trường giáo dục. Hôm nay, cậu mặc đồng phục trường khá đơn giản, áo sơ mi trắng thêm chiếc cà vạt đen sọc tím, quần đen. Trước ngực áo còn đeo huy hiệu của trường, nó có hình gần giống tấm khiên, cũng khá giống cuốn sách màu nâu mang viền vàng, ở giữa còn có vách ngăn để ngăn cách thành hai phần, một bên có chữ M, một bên là chữ F.
Có hơi khác một chú, ở đồng phục của cậu, bên ống tay phải có in hình bông hoa màu tím tượng trưng cho người học "tầng chẵn".
Cổng trường được thiết kế rất công phu và lịch sự, nó to, rộng vừa cho bốn chiếc ô tô cùng vào một lúc, còn thiết kế cho hai cổng nhỏ bên cạnh cổng lớn. Bước vào sân trường mới cảm nhận được sự rộng rãi thực sự, cỏ được trồng ngay trên sân chính nhưng chỉ để làm viền vẽ cho lỗi đi tới từng khu, cứ một đoạn lại có biển chỉ dẫn. Đây là trường liên thông trung học và cao trung nên tách làm hai khu giáo dục, khu trung học xây dựng có màu xanh lá ở phía trái so với cổng chính, còn khu cao trung là màu tím nhạt ở phía đối diện khu kia, tuy nhiên kiến trúc của từng tầng có sự khác biệt rõ rệt. Khu trung học bao gồm 8 tầng, khu cao trung có 6 tầng. Những tầng có số chẵn là dành cho quý tộc, thương gia và những thiên tài, nó có kiến trúc đẹp mắt hơn những tầng có số lẻ, chúng khác nhau từ cái biển lớp đến nội thất và cấu trúc xây dựng ban đầu. Bởi học phí ở đây rất đắt nên những tầng lẻ thường ít học sinh hơn. Còn nếu đi thẳng cổng chính sẽ tới căng
-tin, sân chạy, sân bóng, lớp bóng rổ, lớp bóng chuyền, lớp học đàn, học nhảy,…
Hôm nay, Diva nghỉ học vì bị thương nặng, cũng vì vậy mà Jayver một mình tới đây. Cậu vừa cất bước đi vừa nghĩ ngợi mông lung. Không biết ai đã đề nghị với hiệu trưởng cho mình học ở đây, lại còn trả học phí giùm nữa chứ! Nghe đâu người đó là một giáo sư dạy tại Miford thì phải… mình có quen ai sao?
Bước vào khu cao trung còn gọi là khu nhà tím, sau khi hỏi thăm người bảo vệ, cậu biết được rằng năm ba học ở tầng 5 và 6, còn lớp của cậu 12
-A ở tầng trên cùng. Cũng bởi vì cậu học rất giỏi nên được học 12-A, chung với quý tộc và những người có thành tích học tập như cậu và tốt hơn cậu nữa.
Mới bước vào bên trong khu nhà, cậu đã thấy một cảnh tượng không mấy vui mắt.
Một cô gái trẻ xinh đẹp có mái tóc màu đen cột cao trông có vẻ rất hiền lành và giản dị. Cô ấy cũng mặc đồng phục có hoa tím giống cậu, nhưng đồng phục của nữ là váy đen ngắn cùng với sơ mi trắng, đeo trước cổ áo là nơ sọc đen tím.
Cô ấy muốn vào thang máy nhưng bị một cô gái có mái tóc xoăn màu cam đỏ đẩy ra ngoài, làm cô ngã nhào xuống đất. Cô gái vừa xô cô ngã cô trông cũng đẹp ghê đó, nhưng dường như tính nết thì trái ngược.
Cô ta khoanh tay ra trước tỏ vẻ kiêu ngạo:
- Thứ cặn bã mà đòi đi thang máy à?
Dù cô ta nói giọng ngạo mạn, đanh đá như vậy nhưng không hiểu sao phong thái luôn toát ra một luồng hơi lạnh lẽo.
Còn cô gái kia thì chập chững đứng dậy, mắt cá chân và hai đầu gối đỏ tấy. Dù bị xỉ nhục như vậy, cô vẫn không nói gì mà chỉ lặng lẽ đi sang phía thang máy bên cạnh. Cô gái kia tức giận, bước tới kéo tóc cô và đẩy ra một lần nữa làm đôi chân cô xước xát.
Rồi cô ta cúi xuống, dùng tay phải bóp chặt hai má cô. Có chút thô bạo, cô ta nâng mặt cô lên để nhìn thẳng vào mặt mình.
- Tao đã nói rồi, mày phải đi thang bộ!!
Sau đó, cô ta khẽ chẹp miệng một tiếng, chỉ nhăn mặt mà không biết nói gì. Không còn lựa chọn, cô quay qua nhìn nhỏ bạn bên cạnh mình, đó là một cô gái có mái tóc dập xù, lùn, nước da hơi ngăm. Nhìn nhỏ bạn đó trông cứ nhí nha nhí nhố, nhỏ có vẻ hiểu ý và lên tiếng.
- Cho chừa cái tội cướp bạn trai Wendy!
Điều kì lạ là không một ai ý kiến gì, không ai nói gì… như thể đó là chuyện hết sức bình thường.
Hai cô bạn của Wendy đứng cạnh cô ta, một cô gái mắt kính chỉ lặng thinh đứng nhìn, còn nhỏ da ngăm hồi nãy ca tụng:
- Wendy, hay lắm! Cho đáng đời con nhỏ không biết xấu hổ đó. Đã quê mùa còn thích trèo cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!