Chương 8: Đại Tướng Xavier Xuất Hiện

Ra là đây, đại tướng Xavier hóa ra cũng chỉ là một tên nhóc trẻ tuổi, anh ta trông khá gầy gò, khuôn mặt thì nhợt nhạt giống như người bị ốm, nhưng nhìn phong thái của anh ta có vẻ như vẫn đang rất tỉnh.

Với cái bề ngoài trắng toát, anh ta trông thật nổi bật trong đêm tối. Anh nhìn lại đồ của mình rồi vuỗi vuỗi:

- May quá không bị dơ, màu trắng dễ lấm bẩn lắm, phải cẩn thận mới được.

Diva triệu hồi lưỡi hái, đôi mắt đỏ rực của cô nhìn chằm chằm người con trai mặc đồ trắng toát phía dưới sân. Anh ta cũng cảm nhận được mà ngẩng mặt lên nhìn cô, còn nhếch mép cười như cố tình khiêu khích.

Tức giận, Diva có ý định nhảy xuống tấn công đại tướng thì bất chợt một vòng tay ôm lấy eo cô, giữ cô lại. Cô vùng vằng muốn thoát ra thì chợt nghe được thanh âm thân thuộc bên tai:

- Dừng lại đi, Diva!

Diva đứng im ngay tức khắc, cặp mắt đỏ trở về với màu xanh vốn có của nó. Cô quay lại nhìn anh, như muốn òa lên khóc:

- Lever, em xin lỗi. Lẽ ra em không nên để anh thấy mình xấu xí và đáng sợ tới như vậy. Anh không ghét em chứ?

- Không đâu, em lúc nào cũng dễ thương hết!

- Tốt quá!

Cô gái mỉm cười hạnh phúc, giang tay ôm lấy cổ cậu, rồi bất chợt dòng máu đỏ hộc ra tự miệng, hai mắt cô lờ đờ rồi ngả người tự do về phía sau.

Jayver ân cần đỡ lấy cô, cậu hấp tấp:

- Diva! Em sao rồi?

Giờ cậu mới thấy bàn tay mình lấm đầy máu của cô, cậu vô cùng lo lắng và tự trách bản thân mình. Cậu không nghĩ rằng việc đột nhập này lại nguy hiểm tới vậy, cậu đã quen biết Diva từ rất lâu… ngay từ ngày đầu tiên của nhiều năm trước khi Diva chưa có con búp bê bên cạnh, thực sự cô ấy đã rất "đáng sợ" rồi. Một phù thủy đã nói rằng nếu Diva sử dụng sức mạnh của Luna nhiều hơn, sẽ có ngày Luna chết đi và không ám lấy Diva nữa.

Thật sự cậu đã không tin tưởng lắm về lời của "kẻ không đáng tin" đó, nhưng lại không thể nghĩ được cách nào khác, người đó nói tình yêu có thể kìm hãm nó lại nên cậu đã vội chạy đến đây và cảm thấy điều người đó nói cứ như là thực… mà cũng như là hư. Bởi hậu quả là đây… thật đáng xấu hổ!

Diva khẽ lắc đầu:

- Không sao đâu, đừng lo cho em, anh hãy---

Không kịp nói hết câu thì máu lại hộc ra. Trong đầu cô đang nghĩ rất nhiều.

Jayver thấy rồi... Jayver thấy rồi... làm sao đây? Anh ấy thấy mình xấu và đáng sợ... Anh ấy thấy mình xấu và đáng sợ... Anh ấy thấy mình xấu và đáng sợ... Anh ấy thấy mình xấu và đáng sợ...

Cái suy nghĩ hoang đường đó liên tục ám ảnh cô, nó làm cho mọi hình ảnh trong trí óc bị xáo trộn. Nhưng rồi, giọng nói của Jayver lại vang lên khiến cô an tâm hơn.

- Em đừng nói gì hết! Không cần làm gì hết! Mọi chuyện bây giờ hãy để anh.

Phía dưới sân viên, anh chàng đại tướng quay mặt lại nói với Lucia:

- Kiếm chỗ nào nghỉ ngơi đi, ở đây là chiến trường không an toàn đâu, mà cô đi được chứ?

Lucia ngấp ngứng không nói nên lời, sau đó chỉ gật đầu. Cô cố vựng dậy, tay phải níu lấy thân cây, tay trái giữ khư khư vết thương trên bụng.

- À, hồi nãy có nhận được điện thoại của tên hầu nhà cô tên là gì đó, tiện lúc cũng gần đây nên ghé chơi. Khi nào gặp lão già của cô thì nhớ nhắn với lão là chuẩn bị một giỏ trái cây, nha!

Anh nháy mắt trái mỉm cười làm cô đỏ mặt, sao anh ta lại nghĩ mấy việc ngớ ngẩn đến vậy chứ? Tên này… thật là trẻ con!

Hướng ánh nhìn lên phía lầu ba, đại tướng Xavier cười thích thú, nhảy lên từng bậu cửa sổ một cách dễ dàng đã lên trên đó.

- Tới giờ chơi rồi! .. ha…ha..

Đã lên được tới đích, anh ta thấy chàng trai mặc đồ đen đeo mặt nạ đang đỡ một cô gái bị thương rất nặng. Xavier mở lời:

- Chào buổi tối, tên gián điệp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!