Cô hầu gái Rinny trên tay khẩu Bazooka bự chảng, đôi ngươi chợt sáng lên để nhìn rõ trong bóng tối và xác định vị trí của kẻ thù – đó là Thiên Nhãn của Xạ Thủ. Ngoài khả năng nhìn trong bóng tối ra, Thiên Nhãn còn có khả năng nhìn trên diện rộng tùy vào năng lực của mỗi Xạ Thủ mà khả năng đó lại có cấp độ khác nhau, những hình ảnh nhận được trong phạm vi xa được phác họa trong đầu người sử dụng Thiên Nhãn bằng những nét phác màu xanh.
Có thể nhận biết được vật đang chuyển động và vật đứng im có hình dạng như thế nào. Cũng giống như những vũ khí gia tộc khi triệu hồi mà dùng lâu, sức mạnh sẽ giảm dần trong trận chiến do chúng cần được "nghỉ ngơi", đối với Thiên Nhãn sử dụng nhiều sẽ có cảm giác đau nhức mắt và đuối sức.
Rinny chĩa nòng súng về phía Jayver, cô ta bóp cò, một tiếng nổ lớn vang lên nghe như tiếng sấm, cả góc trái phòng bá tước gần như bị phá hủy cùng phần hành lang gần đó và ngay cả phía phòng đối diện. Một phát bắn không thể tránh hay vô hiệu hóa đơn giản.
- Hắn chết chưa nhỉ?
- Vẫn còn nghi ngờ, Rinny tự hỏi.
Lục đục những mảnh gạch vỡ rơi xuống mặt sàn, lộ rõ một tấm khiên cỡ vừa, màu tím. Jayver dùng tay trái nhấc tấm khiên cùng đứng dậy, trên tay phải anh còn cầm một thanh đao lớn màu tím thẫm, nét tím sáng lập lòe trên lưỡi đao, phần chuôi không có gì đặc biệt, cả đao vào khiên đều trông rất bình thường. Cũng bởi cậu sử dụng Flog tạo hình dạng giả để "cải trang" cho vũ khí khi triệu hồi, được sử dụng phổ biến trong việc đột nhập, sở dĩ phải sử dụng Flog bởi những vũ khí gia tộc của mỗi người có một đặc điểm khác nhau, muốn ẩn danh tính thì cần phải che giấu.
- Đang tiếc thật! Tôi là một Kiếm Sĩ đấy!
******
Lưỡi rìu của Diva đang giáng xuống thì bị chặn lại bởi một cây chùy màu xanh rất đẹp và lớn, vì là rìu thường nên nó vỡ vụn ngay lập tức. Cô gái ngồi trên giường cứ ngỡ mình sắp nhận một nhát chém nên nhắm tịt mắt lại.
Diva hơi ngạc nhiên:
- Chùy thần… tộc Chiến binh.
Người đang cầm cây chùy đó là anh chàng Dray cắm hoa trong bếp hồi nãy, anh ta trông có vẻ lo lắng nhìn cô gái ngồi trên giường:
- Người không sao chứ? Tiểu thư Lucia!
- Dray...
Cô gái xúc động nhìn anh chàng, nhưng rồi dừng ngay biểu cảm đáng thương đó mà hít một hơi thật sâu, nói nghiêm túc:
- Mau đi đi Dray! Jenna nói cô gái này rất nguy hiểm, cậu không thể đánh bại cô ta.
- Không được! Là quản gia nhà Grayeste, bảo vệ tiểu thư cũng không làm được thì thật không xứng đáng!
"Phải làm gì đây? Phải nói gì thì Dray mới nghe mình chứ?"– Lucia cảm thấy rất hoang mang, cô không biết mình nên làm gì.
Diva triệu hồi trảo thần lao tới chém anh quản gia, anh ta né sang phải, một cách nhanh nhẹn anh nhấc bổng tiểu thư của mình rồi đặt cô ngồi xuống bên ngoài hành lang:
- Chạy đi! Tiểu thư!
Cô gái lắc đầu:
- Nếu… cậu chạy đi tôi có thể nhờ Jenna.
- Không được!!... tôi thật sự không muốn… đôi bàn tay của cô tiếp tục nhuốm máu!
Không để cho cuộc nói chuyện tiếp tục kéo dài...
Diva lừ mắt nhìn đối thủ, ánh mắt lạnh ngắt và đầy chết chóc, rồi, một cách thật từ tốn, cô nâng tay phải tới gần vai, cổ tay hướng lên phía trên. Trong khoảnh khắc đó, một luồng sáng đen tuyền bỗng lóe lên từ những ngón tay thuôn dài của cô rồi kéo dài ra phía sau, hình thành nên vóc dáng một vật thuôn dài với những chỗ lõm vào nhất định.
Khi vệt sáng hoàn thành đường đi của nó và chấm dứt, hiển hiện trên tay Diva là một cây vĩ cầm với sắc đen ma mị như được kết tinh từ chính những bóng tối của địa ngục.
Diva nở một nụ cười nhỏ, rồi đặt cây vĩ cầm lên vai trái, cô bắt đầu nhẹ nhàng kéo một khúc nhạc. Điệu nhạc cất lên từ những đầu ngón tay khéo léo của cô, réo rắt thật du dương và êm tai, hòa quyện vào không khí, tắm chìm vạn vật trong sắc đẹp của âm thanh, sự quyến rũ của từng nốt thanh.
Rồi bất chợt, ánh mắt Diva trở nên sắc sảo và tăm tối, đôi tay cô bắt đầu chuyển động nhanh hơn và gọn hơn, đánh một khúc nhạc với tiết tấu nhanh và đầy hiếu chiến, với những đoạn luyến thật cao. Gió bỗng kéo đến không biết từ đâu, vây quanh cô, ve vuốt khắp cơ thể cô và chơi đùa với những lọn tóc của cô như một người bạn thân xúm xít lâu ngày chưa gặp. Nụ cười trên môi cô nở rộng hơn, và những ngón tay ấn chặt vào cần kéo hơn.
Và đó cũng là lúc hỗn loạn thật sự bắt đầu.
Bằng những khúc lia, kéo vĩ cầm ngoạn mục, Diva bắt đầu điều khiển những ngọn gió đó. Chúng rít gào, lồng lộn như những con thú khát mồi, rồi theo sự chỉ đạo từ những nhịp ngón tay của cô, chúng bắt đầu thổi tứ tung trong căn phòng, chém vào bất cứ vị trí mà chúng thích, để lại những vết cắt thô bạo và sâu hoắm trên mọi vật chúng lướt qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!